THÚ PHI - Trang 1690

Chém xuống một đao, cây cầu treo kêu rầm một tiếng một sợi dây chão

buộc thân cầu đứt lìa, sau đó nửa thân cầu rơi vào giữa không trung, trong
nháy mắt Hoàng tuyền thiết vệ và đàn sói hoang đang chém giết trên mặt
cầu ngã xuống không ít, nhưng vẫn còn rất nhiều con sói hoang men theo
sợi xích còn lại điên cuồng lao đến.

“Gràoooooo.” Từ xa xa, tiếng gầm của Bạch Hổ Vương xé mây bạt

trăng truyền đến, nếu Bạch Hổ vương đến thì dù chỉ một chút cơ hội bọn họ
cũng không còn nữa.

Sắc đỏ tươi chợt lóe qua đáy mắt, nét mặt Sở Hình Thiên lạnh lẽo dường

như không có bất cứ biểu cảm gì, y vung tay chém mạnh xuống. Rầm, toàn
bộ dây chão của chiếc cầu đều đứt hết rơi thẳng xuống dưới, những con sói
hoang và cả đám Hoàng tuyền thiết vệ đang ở trên đó cùng rơi xuống vực
đá lởm chởm sâu hoắm bên dưới.

“Đi.” Sở Hình Thiên vẻ mặt ngập tràn sát khí, nắm chặt kiếm, xoay

người chạy về phía sau, Thiết Hổ, Thiết Báo và cả đám Hoàng tuyền thiết
vệ cũng không ai nói gì, lẳng lặng bám sát theo.

Ở đường núi bên này, Bạch Hổ vương giận dữ nhìn Sở Hình Thiên biến

mất trước mắt, chân hổ vung lên trước một cái, gầm lên một tiếng cực kỳ
phẫn nộ rồi quay đầu chạy về một hướng khác, đàn thú phía sau cũng
phóng theo như bão táp.

Gió núi thổi qua lạnh lẽo ngập tràn sát khí. Nếu nói Sở Hình Thiên ở

biên giới của nước Tần và Nam Vực bị Bạch Hổ vương truy đuổi trong
rừng vô cùng chật vật, thê thảm thì ở nước Hàn xa xôi Tề Chi Khiêm cũng
chẳng tốt hơn là bao.

Trong rừng hoa đào, mùi thuốc hăng hăng gay mũi, nhuộm nồng cả một

khu rừng hoa đào và rừng trúc. Thế lửa vẫn được duy trì ổn định trong bếp
lò đang nấu ấm thuốc giải ở bên trên, chỉ cần uống một bát thuốc giải này
nữa, chắc chắn sẽ giải hết toàn bộ chất độc trong cơ thể mọi người. Huyền
Tri đích thân trông coi ấm thuốc giải đang đun, kiên trì quạt từng chút từng
chút ngọn lửa trong bếp.

“Cộp.” Một tiếng động rất nhỏ vang lên, ánh mắt Huyền Tri lập tức

nghiêm lại, đưa mắt nhìn đến nơi phát ra tiếng động, tay nắm chặt lấy