THÚ PHI - Trang 1689

Hoàng tuyền thiết vệ còn chưa qua khỏi cầu.

Thân cầu treo rất nhỏ hẹp, nhiều nhất cũng chỉ chứa được hai người đi

song song qua nên dù Hoàng tuyền thiết vệ đã được huấn luyện kỹ càng thì
cũng có thể nhanh được bao nhiêu đâu.

“Húuuuu…”
Đàn sói hoang chạy đến nhanh như chớp, phóng ra đông nghịt nơi chân

trời, lao thẳng tới đám Hoàng tuyền thiết vệ vẫn đứng ở đầu bên kia chiếc
cầu treo, những cái miệng rộng đỏ máu mở ra, ở nơi núi rừng chúng nó mới
thật sự là vua.

“Bệ hạ, đi mau, đi mau.” Đám Hoàng tuyền thiết vệ vẫn chưa kịp bước

lên cầu treo thấy vậy vừa điên cuồng gào thét, vừa rút kiếm ra xông lên
đánh nhau sống chết với đàn sói hoang.

Kiếm phong gào rít, sói tru từng hồi, sắc máu đỏ tươi lan tỏa trên sườn

dốc cao như những bông mai đỏ nở rực rỡ giữa mùa đông.

“Bệ hạ, mau ra tay, mau.” Đàn sói hoang kéo tới, chúng chia ra vừa tấn

công Hoàng tuyền thiết vệ vừa tiến lên cây cầu treo lao tới Sở Hình Thiên ở
đầu cầu bên kia.

Từng con nhanh thoăn thoắt, bò lên từ những sợi cáp bên dưới chiếc cầu

dây, len qua chân đội Hoàng tuyền thiết vệ đang đứng trên cầu, nhảy phắt
qua những tay vịn bằng dây cáp ở hai bên, tốc độ và sự uyển chuyển ấy, đội
Hoàng tuyền thiết vệ căn bản không thể nào bì được.

Đám Hoàng tuyền thiết vệ đang tháo chạy trên chiếc cầu treo thấy vậy,

rốt cuộc cũng không cố sức chạy tới chỗ Sở Hình Thiên nữa mà vung kiếm
chém giết không ngừng đàn sói hoang đang lao đến, đồng thời điên cuồng
hét với Sở Hình Thiên.

Sở Hình Thiên đứng ở đầu bên kia của cây cầu treo thấy vậy, trong phút

chốc đôi mắt y ngập tràn sắc đỏ, y siết chặt bàn tay đến mức phát ra tiếng
răng rắc.

“Bệ hạ đi thôi.” Thiết Báo thấy vậy cắn răng chém một đao xuống sợi

dây xích bên cạnh, nếu không chặt đứt cây cầu này e rằng người của bọn họ
chưa kịp qua thì đàn sói hoang đã tràn tới.