phải. Nói thế nào, Vương hậu cũng là Vương hậu Tần quốc chứ không phải
Vương hậu của Hàn quốc ta, người nói có phải hay không?” Nói đến đây,
Thượng Quan Dần ngừng lại một chút sau đó trưng ra bộ mặt lấy lòng vừa
cười vừa nói tiếp: “Sau này bản thái tử đăng cơ, tất nhiên Hàn quốc sẽ kết
mối giao hảo trọn đời với Tần quốc, tất cả điều kiện chúng ta có thể cùng
thương lượng, được không?”
“Ông ấy là cha ta.” Giọng nói nhẹ nhàng, thanh đạm vang lên, Vân
Khinh cúi đầu đưa cô con gái đang ôm trước ngực qua bên cạnh cho
Thượng Quan Lăng Thiên.
Thượng Quan Lăng Thiên đưa tay đón lấy bé con kia rất tự nhiên, rồi
nhìn Vân Khinh khẽ nói: “Từ lâu đã nghe con gái của ta bản lĩnh cao
cường, nhưng hôm nay mới được chứng kiến tận mắt.”
Thượng Quan Dần còn chưa nói dứt lời, lập tức tắc nghẹn trong cổ
họng, gương mặt co giật nhìn Thượng Quan Lăng Thiên và Vân Khinh, sắc
mặt cực kỳ khó coi. Sao lại thế này, cha của Tần Vương hậu sao có thể là
phụ vương của y, người trong thiên hạ này đều biết cô ta là người của Đinh
gia ở nước Tề mà.
“Con gái, Kính nhi và Tuyết Cơ…”
“Mẫu thân và đệ đệ không sao cả.” Chỉ hai câu nói ngắn gọn đã khiến
cho Thượng Quan Lăng Thiên vô cùng yên tâm, khiến cho Thượng Quan
Dần sợ hãi đến ngây người. Vân Khinh là con gái của Tuyết Vương phi và
phụ vương của y, là công chúa Hàn quốc ư. Điều này sao có thể, sao có thể
kia chứ?
“Giết cha là tội bất hiếu, cướp ngôi là bất trung, một người không có
chút trung hiếu như ngươi quả là một kẻ đáng chết.” Ngẩng đầu lạnh lùng
nhìn Thượng Quan Dần đang khiếp sợ mất hồn, Vân Khinh lạnh lùng gằn
từng từ, cùng lúc với hai chữ đáng chết vang lên, bàn tay cô lại đặt trên
Phượng Ngâm Tiêu Vĩ một lần nữa.
Vân Khinh cực kỳ coi trọng tình thân, năm đó Đinh gia đối xử với cô
như thế, nhưng cuối cùng cô vẫn ra tay giúp đỡ. Hôm nay đối với kẻ vốn là
anh trai của mình, cô lại dứt khoát ra tay, ban cho y cái chết, đủ thấy hành
vi tác oai tác quái của Thượng Quan Dần đã làm cô phẫn hận đến mức nào.