THÚ PHI - Trang 1717

Giật nẩy mình, Thượng Quan Dần như bừng tỉnh vội vàng phản ứng lại,

vẻ mặt hoảng sợ nhưng vẫn cố gắng liên tục lui về phía sau, tới cánh cửa
điện đang đóng kín nhưng không biết làm cách nào mở cửa điện ra, sắc mặt
tái nhợt nay càng trắng bệch như tờ giấy.

“Ngươi không thể giết ta, bên ngoài điện có mấy vạn binh mã, nếu dám

giết ta thì các ngươi cũng đừng mơ tưởng có thể rời khỏi nơi này.”

Thượng Quan Dần vốn chẳng phải loại người tài năng gì, nếu không

phải có Tề Chi Khiêm hỗ trợ thì y làm gì có bản lĩnh dám làm chuyện bức
cung cướp ngôi. Lúc này vừa thấy tình thế bất lợi khiến y bị dọa khiếp vía.

“Ngươi cho rằng nơi này vẫn là thiên hạ của ngươi sao?” Giọng nói lãnh

đạm vang lên, sắc mặt Vân Khinh chán ghét đến cùng cực.

Vân Khinh vừa mới nói xong, Thượng Quan Dần và Thượng Quan Lăng

Thiên chưa kịp suy nghĩ là có chuyện gì thì bên ngoài điện đột nhiên vang
lên tiếng chém giết kịch liệt.

Thượng Quan Dần run run cả người, trái lại Thượng Quan Lăng Thiên

cực kỳ vui vẻ.

“Ngôn Thượng tướng quân đến rồi?” Thượng Quan Lăng Thiên nhìn

Vân Khinh hỏi.

Vân Khinh gật đầu, nhẹ nhàng trả lời: “Vừa mới đến.”
Thượng Quan Dần vừa nghe thấy vừa sợ hãi lại khủng hoảng, tự thì thào

với mình: “Sao vậy được? Sao vậy được? Ngôn Thượng tướng quân đang
làm nhiệm vụ ở ngoài, chuyện này…”

Thượng Quan Lăng Thiên vừa nghe thấy vậy, sắc mặt tươi cười dạt dào

thắng lợi, ánh mắt rét lạnh nhìn lướt qua Thượng Quan Dần đã bị tin tức
này làm cho chấn động hoàn toàn như chết cứng tại chỗ, ông cười lạnh nói:
“Binh phù, ta sớm đã giao cho con gái của ta, ngay cả điều ấy mà ngươi
còn không đoán được thì làm sao xứng đáng đấu với ta, hừ.” Tiếng chém
giết càng ngày càng kịch liệt, ánh lửa từ bên ngoài điện chiếu vào trong, soi
rõ xung quanh như ban ngày. Vô số bóng người, hình dáng nổi lên dưới ánh
trăng, ánh lửa, càng nổi bật hơn trên những tấm màn lụa mỏng treo cao cao
trên cửa điện, nhìn giống như ánh đèn đang trình chiếu một màn kịch.