THÚ PHI - Trang 1738

“Thiếu gia.” Gã kia đương nhiên không phát hiện ra điều gì, nhưng

Cung Thất ngồi trong rừng trúc lại nhìn rất rõ đó là thứ gì, trong cơn gió kia
đã mang theo thuốc giải dạng bột phấn hòa vào trong mấy bát thuốc giải. Y
bất giác nhướn mày lên, quay đầu nhìn Thánh Thiên Vực đang nằm tà tà
trên ngọn trúc.

Thánh Thiên Vực lười biếng không thèm cử động thân mình, cười cười

với vẻ mặt vô tội, giống như chuyện vừa rồi y không hề nhúng tay vào.
Cung Bát và mấy người kia liếc nhau, quay lại nhìn thân hình đang nằm
phơi nắng trên ngọn trúc kia, thiếu gia nhà bọn họ động tay chân, Độc Cô
Tuyệt sắp mệt rồi đây.

Trong phòng, Tề Chi Khiêm nghe Đinh Phi Tình nói, ôn hòa cười nói:

“Đúng vậy, hiểu lòng người, đáng tiếc hiểu hơi muộn.”

“Tề thái tử, chuyện đã tới nước này, ta khuyên ngươi nên đầu hàng sớm

một chút, như vậy thì may ra mới có kết cục tốt được.” Đinh Phi Tình ôm
đứa bé, nhìn Tề Chi Khiêm trầm giọng nói.

Tề Chi Khiêm nở một nụ cười chế nhạo: “Kết cục tốt, khụ khụ, Đinh Phi

Tình, từ khi nào thì ngươi cũng học được cách nói mê sảng thế này, suy
nghĩ thế này thì e là là không thể làm được Thượng tướng quân của Hàn
quốc được rồi.”

Sắc mặt Đinh Phi Tình hơi đỏ lên, với lập trường của Tề Chi Khiêm, với

thân phận như này, nhất định sẽ không thể có cái kết cục nào tốt đẹp được,
mà Độc Cô Tuyệt cũng sẽ không buông tha cho y, cho nên trong hai người
thì chỉ có thể có một người sống sót mà thôi. Cô nói câu đó đúng là nông
cạn.

Tề Chi Khiêm nhìn chăm chú Đinh Phi Tình, không cười nữa, chậm rãi

nói: “Thực đáng tiếc, đã sinh ngươi vì sao lại còn sinh nàng. Nếu không có
nàng, tính tình của ngươi ta cũng cực kỳ thích. Dù gì cũng đã định là Thái
tử phi của ta, vì cớ gì mà lại từng bước đi đến ngày hôm nay.” Khẽ lắc đầu,
Tề Chi Khiêm thở dài một tiếng.

Đinh Phi Tình nghe thấy vậy sắc mặt trầm xuống, nhếch mày lên: “Vậy

tại sao ngươi còn làm cho Vân Khinh khó xử? Tề thái tử, thủ đoạn của
ngươi ta thật sự không dám khen ngợi. Lợi dụng người nhà, lợi dụng thân