Khẽ cử động những ngón tay, Tề Chi Khiêm giống như mệt mỏi vô cùng
nhắm mắt lại, không để ý chậm rãi nói: “Thỏ khôn có ba ngách (*), ta đã bố
trí nơi này, có lẽ nào lại tự vây khốn mình được. Tuy rằng Độc Cô Tuyệt đã
chiếm lấy tiên cơ, nhưng nếu ta muốn đi thì hắn cũng không ngăn được.”
* Thỏ khôn thì phải đào hang có ba lối ra để khỏi bị chết, hàm ý con
người phải khôn ngoan, trí mưu tự tồn, tạo đường tiến lui cho mình.
Đinh Phi Tình lập tức nghiêm mặt lại, lời này của Tề Chi Khiêm là…
“Điện hạ, mật đạo đã xong, đã dọn sạch đường.” Không chờ Đinh Phi
Tình kịp suy nghĩ, một tên mặc đồ đen đã vào bẩm báo, mọi việc đã không
cần nghĩ nữa.
“Xích Long trận, Độc Cô Tuyệt không dám vào, bởi vì nếu hắn xông
bừa sẽ bị vây khốn ở nơi này, đã thế thì để ta làm luôn một thể, không chỉ là
đích thân mời hắn vào mà còn giúp mở cho ta một con đường ra.
Tề Chi Khiêm chậm rãi mở to mắt nhìn Đinh Phi Tình: “Còn cần nhờ sự
giúp đỡ của ngươi…” Tiếng nói vừa dứt, ba tên mặc đồ đen đi theo phía
sau y đột nhiên nhảy lên một cái đánh về phía Đinh Phi Tình, ba người liên
thủ đối phó với Đinh Phi Tình, cướp đứa bé cô đang ôm trong lòng.
Từ lúc Tề Chi Khiêm bắt đầu nói chuyện, trong thâm tâm Đinh Phi Tình
lúc nào cũng nhắc nhở cần phải cảnh giác, nên vừa thấy động tác của ba tên
kia, lập tức nhảy ra phía sau, đồng thời rút ra một cây châm, định lấy máu
của đứa trẻ.
Tuy động tác của cô nhanh, nhưng động tác của ba tên kia còn nhanh
hơn, thêm nữa là ngày ngày cô bị ép uống thuốc, công lực bị khống chế
khiến cả người không còn một chút sức lực, lúc này làm sao có thể ngăn
cản đám thủ vệ kia. Đinh Phi Tình vừa cảm thấy hoa mắt, đứa bé đã bị giật
ra khỏi tay, còn hai tay cô thì bị giữ chặt lại.
Đưa tay đón lấy đứa trẻ sơ sinh không khóc cũng không quấy, Tề Chi
Khiêm cúi đầu nhìn, sau đó ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Đinh Phi Tình, chậm
rãi đứng dậy khẽ nói: “Đừng oán ta, là các ngươi bức ta đến bước đường
cùng.” Dứt lời, liền bước đến bên cạnh bưng chén thuốc giải lên uống cạn,
sau đó ôm đứa bé thong thả đi ra ngoài.