Phía sau, Đinh Phi Tình bị một tên hộ vệ buộc chặt lại, rồi trực tiếp vác
đi ra ngoài.
Tại trung tâm rừng hoa đào có dựng một cây cột vững chắc cao vút, phía
trên cùng của cây cột là nơi Đinh Phi Tình bị cột chặt, mà phía dưới cây cột
lại chất đầy củi khô, gió lạnh thổi qua khiến cho những những cành cây khô
va chạm vào nhau xào xạc.
“Điện hạ làm thật sao?” Huyền Tri nhìn lên cây cột thấy sắc mặt Đinh
Phi Tình lạnh như băng, cho tới bây giờ đừng nói là hoảng sợ mà ngay cả
một biểu hiện khác thường cũng không có – hỏi Tề Chi Khiêm một câu.
Bọn họ chưa báo cho Độc Cô Tuyệt bất cứ tin tức gì, thì Độc Cô Tuyệt làm
sao biết được tình huống ở nơi này của Đinh Phi Tình chứ?
Tề Chi Khiêm ôm đứa trẻ lúc này đang mở to hai mắt nhìn y chằm chằm
mà không hề khóc quấy gì, gương mặt không chút thay đổi nhìn thoáng qua
Đinh Phi Tình đang bị cột chặt ở trên cao, lạnh lùng nói: “Hắn chắc chắn sẽ
biết.” Dứt lời, lại ngẩng đầu nhìn Đinh Phi Tình, chậm rãi nói: “Nếu đám
người Độc Cô Tuyệt đến nhanh một chút thì ngươi có thể giữ được mạng
sống, nhưng nếu như bọn chúng đến chậm vậy thì chớ có trách ta. Hy vọng
còn có thể nhìn thấy ngươi, người từng được chọn làm Thái tử phi của ta.”
Vừa dứt lời, Tề Chi Khiêm quay người lại, gã hộ vệ đứng ở phía sau lập tức
đỡ y bước nhanh đi.
Một cây đuốc bay theo một đường cong trong không trung rơi xuống
đống củi khô, bắn ra những bông hoa mang màu lửa đỏ, tuy không ở trong
bóng đêm đậm đặc nhưng cũng nhanh chóng sáng ngời như có thể đốt cháy
hết mọi thứ xung quanh.
Đám người kia nhanh chóng lui xuống, ở trong vùng đất trời này chỉ còn
lại một mình Đinh Phi Tình bị buộc chặt ở trên cao, ngọn lửa đỏ ở phía
dưới bốc lên, gió lạnh thổi mái tóc đen nhánh của cô bay bay, lửa đỏ và tóc
đen như muốn đan xen vào nhau.
Giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, Đinh Phi Tình nhìn về phương xa, trong
mắt hiện lên vẻ lo lắng, không phải cô lo lắng cho mình, mà là lo lắng cho
Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt.