THÚ PHI - Trang 1749

Vung đao chém mạnh vào một tảng đá thật lớn bên cạnh cây cột nơi

trung tâm, toàn bộ Xích Long trận ngừng ngay lại, bắt đầu khôi phục lại
nguyên dạng. Cung Nhất chậm rãi thu đao lại đứng ở một bên.

Đã không còn ngàn vạn cơ quan, đã không còn tử địa hung hiểm, khu

rừng trúc lại trở thành một khu rừng tao nhã, thư thái như vốn dĩ, từng cơn
gió lạnh thổi bay bay những tán lá xanh đang che phủ khắp nơi.

Độc Cô Tuyệt thấy khung cảnh trước mắt đã nhanh chóng khôi phục lại

nguyên dạng ban đầu, hiểu là Thánh Thiên Vực đã cho ngừng trận thế lại,
không khỏi cảm thấy hơi chấn động. Xích Long trận này ngay cả hắn mà
còn phá giải không được, thế nhưng Thánh Thiên Vực chỉ cần nhìn tình
hình đã phá giải một cách dễ dàng. Trên phương diện này Thánh Thiên Vực
quả là đã cao hơn hắn một bậc. Độc Cô Tuyệt lập tức ôm lấy Vân Khinh
phóng người vào trung tâm của khu rừng trúc, vọt thẳng về phía Đinh Phi
Tình.

“Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?” Người chưa tới nơi, tiếng nói đã tới trước,

Vân Khinh từ xa xa đã hướng về phía Đinh Phi Tình đang được Thánh
Thiên Vực ôm trong lòng cất giọng hỏi. Tuy rằng vừa rồi cô đã thấy Thánh
Thiên Vực cứu Đinh Phi Tình, nhưng không được chạm tận tay thì vẫn
không yên tâm được.

“Không sao.” Đinh Phi Tình quay đầu hướng về phía Vân Khinh vừa

mới ổn định lại nét mặt, nở một nụ cười sáng lạn rồi quay sang nhìn Thánh
Thiên Vực ở bên cạnh. Ngoài cười trong không cười, trầm giọng nói: “Đa
tạ Thánh tử cứu giúp, xin hãy buông tay.” Vừa nói vừa giật giật sợi dây trói
chặt thân người mình.

Thánh Thiên Vực vẫn cười tươi rói, thấy thần sắc lãnh đạm của Đinh

Phi Tình, vừa khách sáo vừa hờ hững, không giống thái độ đối với ân nhân
cứu mạng một chút nào, đành phải buông Đinh Phi Tình ra lui về phía sau
một bước, giả bộ lắc đầu với vẻ đầy bất mãn: “Coi thái độ kìa.”

Đinh Phi Tình đang đi đến bên cạnh Vân Khinh, nghe thấy vậy lạnh

lùng nói: “Vậy Thánh đại công tử muốn tiểu nữ có thái độ như thế nào? Đại
ân cứu mạng, tiểu nữ lấy thân báo đáp chăng?”

Thánh Thiên Vực nhướng mày cười nói: “Vậy thì không cần.”