Tề Chi Khiêm phóng hỏa muốn đốt chết Đinh Phi Tình, chính là vì
muốn dụ hắn đến phá trận này, dùng kế một mũi tên trúng hai con nhạn.
Nếu như hắn không phá được trận thì hắn, Vân Khinh và Đinh Phi Tình
đều phải bỏ mạng ở nơi này, đến lúc đó thì cũng không cần nói đến đại kế
gì nữa.
Nhưng theo tình huống hiện tại thì sau khi dẫn dụ hắn đến, tất nhiên là
Tề Chi Khiêm không còn ở đây nữa, và con hắn cũng vậy. Chắc chắn Tề
Chi Khiêm đã chạy thoát từ một đường nào đó mà hắn không biết, nhưng
Thánh Thiên Vực nhất định biết.
Vân Khinh chạy tới bên Đinh Phi Tình, hai tay run run nhanh chóng cởi
bỏ sợi dây thừng trên người Đinh Phi Tình ra.
“Đi rồi.” Thánh Thiên Vực lạnh lùng ném hai chữ, cực kỳ rõ ràng và lưu
loát.
Trong mắt Độc Cô Tuyệt nhất thời lóe ra toàn những tia sắc lạnh, nghiến
răng nghiến lợi nói: “Đi đâu?”
“Chúng ta là bạn bè à?”
Độc Cô Tuyệt không thèm đáp lại. Bạn! Hắn và Thánh Thiên Vực mà
bạn bè gì chứ, tình địch thì đúng hơn. Gã vẫn nửa thật nửa giả tranh giành
Vân Khinh của hắn với hắn. Bạn bè! Cút! Ai là bạn bè với gã.
Thánh Thiên Vực thấy vậy buông hai tay ra, vẻ mặt tao nhã, tươi cười
nói: “Vậy là xong rồi.”
‘Nếu không phải là bạn bè thì dựa vào cái gì mà ta lại giúp ngươi, vì sao
ta lại phải nói cho ngươi biết’. Ý này của y đã bộc lộ rất rõ ràng với Độc Cô
Tuyệt.
Sắc mặt Độc Cô Tuyệt nhất thời trở nên cực kỳ khó coi, khó coi cùng
cực.
“Ta thấy người nọ cũng không tệ lắm, rất lợi hại, nên đã tiện tay giải độc
cho y.” Nụ cười thanh thoát, rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt tuyệt sắc.
Thánh Thiên Vực không chút để ý, tựa vào một bụi trúc xanh biếc ở phía
sau, thong thả buông lời, như đang nói rằng thời tiết hôm nay đẹp quá, nhàn
nhã hết sức.