THÚ PHI - Trang 1752

“Cái gì?” Đáp lại lời của y không phải là Độc Cô Tuyệt, cũng không

phải Vân Khinh, mà là người mới thoát ra khỏi đống dây thừng, đang
chuẩn bị an ủi Vân Khinh – Đinh Phi Tình.

Đối diện với khuôn mặt xanh mét vì tức giận của Đinh Phi Tình, Thánh

Thiên Vực giương mi lên nói: “Có ý kiến gì sao?”

Đinh Phi Tình tái mặt, kéo Vân Khinh qua một bên, nhìn trừng trừng

Thánh Thiên Vực, tức giận nói: “Có, ngươi không cứu người là chuyện của
ngươi, bỏ qua cho Tề Chi Khiêm cũng là chuyện của ngươi. Ngươi không
đi chung một đường với chúng ta, nên chúng ta cũng không trông mong gì
ở ngươi. Nhưng mà ngươi dựa vào cái gì mà giải độc cho y? Ngươi dựa vào
cái gì mà phá hỏng kế hoạch của chúng ta? Ngươi cho rằng ngươi là ai?
Chúng ta vất vả tính toán sắp đặt tất cả mọi chuyện nhưng ngươi thích phá
là phá, ngươi nói cho ta nghe, ngươi dựa vào cái gì? Nói!”

Giọng nói giận dữ quanh quẩn ở trong rừng trúc, vô cùng mạnh mẽ.
Vân Khinh trừng mắt nhìn, cô chưa từng thấy Đinh Phi Tình giận đến

thế, chuyện này…

Bên cạnh, Độc Cô Tuyệt vẫn mang khuôn mặt lạnh lùng nhìn thấy vậy

liền ôm Vân Khinh vào trong ngực, đứng ở một bên nâng cao mày nhìn
khuôn mặt vô (số) tội của Thánh Thiên Vực đang nghe mắng, đáy mắt hắn
lóe lên những tia sáng.

Thánh Thiên Vực bị Đinh Phi Tình mắng cho đến mức lỗ tai ong ong,

xoa xoa lỗ tai, nhìn khuôn mặt phẫn nộ của Đinh Phi Tình, nghiêm chỉnh
gật đầu: “Nói hay lắm, nhưng thật may mắn là con người của ta luôn luôn
không mấy thích xen vào việc của kẻ khác. Nếu như không phải có nguyên
nhân riêng thì thật xin lỗi chứ ta cũng lười lắm, chẳng siêng tới mức chạy
tới đây xem náo nhiệt đâu.”

Một câu trả lời bâng quơ, khiến cả đám người đứng ở đây không ai hiểu

ra sao cả, có hàm ý gì đây?

“Thiếu gia chúng ta giải độc là giải thuốc độc mà thiếu gia đã hạ, không

hề làm liên quan gì đến độc mà các ngươi đã hạ. Nhưng mà độc của các
ngươi có bị thuốc giải của chúng ta giải trừ hay không thì chuyện này
không phải là chuyện của chúng ta. Thiếu gia chúng ta làm việc luôn luôn