Lúc này, bọn họ đã bắt đầu thích ứng với sự thật hiển nhiên này, thố tử
hồ bi (*), ba mươi vạn thiết kỵ của Tần đóng quân sát bên vào thời điểm
này không khỏi khiến họ hoảng sợ, ba mươi vạn binh mã này hoàn toàn có
thể tiêu diệt cả một quốc gia như họ đó.
* Thố tử hồ bi: con thỏ chết thì con chồn thương xót.
Ý nói: đồng loại thì thương xót lẫn nhau.
Trong hòan cảnh này ý nói nhìn cảnh ngộ của nước Ngụy mà các nước
còn lại không khỏi xót xa cho chính bản thân mình.
Mà ở phía sau, Mặc Chi suất lĩnh hai mươi vạn binh mã tăng cường trấn
thủ biên giới ở dãy núi Phỉ Thúy giữa Yến và Tần. Nơi này từng là nơi tập
trung bốn mươi vạn binh mã của bốn nước Tề, Sở, Yến, Ngụy để tấn công
vào biên quan của Tần.
Đồng thời, Mặc Lâm cũng suất lĩnh hai mươi vạn binh mã di chuyển tới
phía đông bắc, đóng quân ở biên giới nước Triệu.
Một cuộc điều động binh mã quy mô lớn như thế, cho dù Tần chưa làm
bất cứ thứ gì khác cũng đã làm cho Triệu và Yến cực kỳ sợ hãi.
Bởi vậy cả hai nước Triệu, Yến liền thảo một phong thư khẩn cấp gửi tới
Sở – Tề, một bên theo đường núi dùng thư hỏa tốc tám trăm dặm kịch liệt,
một bên dùng bồ câu đưa tin, lúc này, bọn họ nhiễu loạn toàn bộ mọi
phương thức chuyển tin trên mặt đất lẫn không trung để truyền thông tin
quan trọng này đi.
Thế cục càng ngày càng khẩn trương.
Gió lạnh thổi vù vù mang theo hơi thở lạnh giá mà hoảng hốt.
Mặc cho bên ngoài biên giới tình hình ngày càng khẩn trương, cùng với
ngọn lửa chiến tranh lan tràn tán loạn. Bên trong dãy núi giữa biên giới Tần
và Yến lại hết sức yên tĩnh thanh bình như chốn thế ngoại đào nguyên,
ngoại trừ thỉnh thoảng có tiếng hổ gầm vang lên thì quả thật là một nơi yên
tĩnh đến kinh ngạc.
“Ngụy đầu hàng!” Phi Lâm nhìn bức thư trong tay do Độc Cô Hành
dùng bồ câu đưa tới, khẽ gật đầu.
“Rốt cục thì cũng đã đến phiên chúng ta lên sân khấu, cánh rừng này đã
yên tĩnh đến mức muốn ngủ mê luôn rồi.” Mộ Ải vặn vặn người như đang