THÚ PHI - Trang 1759

những hàm răng nanh trắng dày đặc, dưới ánh mặt trời chiếu rọi làm phát ra
những tia sáng lạnh lẽo mà hung tàn.

Trong tình cảnh đó, Sở Hình Thiên còn chưa có bất cứ hành động nào,

đã bị Phi Lâm vây khốn ở bên trong.

“Ngoaooo.” Một tiếng hổ gầm chấn động núi rừng, khiến chim chóc bay

tán loạn, lá cây rơi rụng ào ào.

Sở Hình Thiên mặt không chút thay đổi đứng yên tại chỗ, tuy là cả

người lem luốc, nhưng trong hoàn cảnh này vẫn không hề lộ ra một chút
biểu hiện gì của bại tướng, cả người vẫn toát ra khí chất đe dọa kẻ khác,
không hề kém cạnh.

“Sở Hình Thiên, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi.” Phi Lâm ngồi ở

trên mình Bạch Hổ vương, cầm cây sáo ngọc trong tay, nhìn Sở Hình Thiên
chậm rãi nói.

“Muốn mạng của quả nhân thì phải coi bản lĩnh của ngươi đã.” Sở Hình

Thiên vung một kiếm ra chỉ thẳng vào Phi Lâm, giọng nói vừa lạnh lùng
vừa quyết tuyệt.

Phi Lâm cười, ra vẻ không hiểu, nhướng mày nói: “Vậy để ta xem thử,

hôm nay Sở Vương có còn cơ hội để có thể trốn thoát khỏi tay ta nữa hay
không?”

“Nói qua lại với y có được gì đâu, mau tốc chiến tốc thắng đi thôi, ta

đang rất nhớ thế giới tươi đẹp của ta, có rượu ngon mồi thơm, a thật tuyệt.”
Giọng Mộ Ải cao vút từ một hướng khác truyền đến, âm sắc ẩn chứa nội
lực mãnh liệt, nhất thời khiến bên trong núi rừng vang vọng lên những
tiếng động rầm rầm ù ù thật mạnh.

Thiết Báo và Thiết Hổ thấy vậy, sắc mặt không khỏi càng khó coi hơn.

Ở trước mặt họ mà lại bàn luận về rượu về mồi, xem ra thật sự là coi
thường họ quá mức. Điều này lập tức khiến cho cả đám Hoàng tuyền thiết
vệ đều nắm chặt vũ khí trong tay, trận này e là trận liều mạng cuối cùng.

Chậm rãi đưa cây sáo huyết ngọc tới bên miệng, đàn dã thú cũng đã sẵn

sàng liều chết, giờ chỉ chờ ra lệnh một tiếng thì tứ phía sẽ cùng xông lên
đánh.