khởi động, tiếng xương cốt kêu răng rắc.
Bọn họ đã phải di chuyển qua lại trong núi rừng này cũng lâu rồi, vừa
phải đuổi theo Sở Hình Thiên vừa không để cho y chạy thoát, đã vậy lại
còn phải nắm chắc thời cơ để có thể tiêu diệt y, hơn nữa còn phải làm sao
để y không phát hiện ra là bọn họ cố ý, nhiệm vụ này thật là gian nan mà.
“Đi.” Đưa cây sáo huyết ngọc lên bên miệng, một tiếng sáo lảnh lót
xuyên thấu qua mọi ngõ ngách trong núi rừng. Trong khoảnh khắc, cả đàn
dã thú đang nằm yên tĩnh bỗng đứng bật dậy, thét dài một tiếng, theo hướng
tiếng sáo phát ra tiến tới như bão táp.
“Bệ hạ, bọn chúng lại đuổi tới rồi.” Thiết Hổ mặc y phục màu xanh
thẫm, sắc mặt xanh không kém gấp giọng nói.
Sở Hình Thiên nhìn cảnh tượng kia với ánh mắt sắc lạnh, cổ tay vung
lên, hung hăng chém một kiếm vào một thân cây lớn bên cạnh, thân cây
phát ra âm thanh răng rắc như run sợ rồi ngã xuống.
“Ngoaooo.” Không đợi cho Sở Hình Thiên nói tiếng nào, một tiếng hổ
gầm xé mây bạt trăng từ hướng bắc truyền đến như bão táp.
Mà cùng lúc này từ ba hướng còn lại đông, tây, nam tiếng hổ gầm, sói
tru, báo rống, cùng vang lên. Những tiếng gầm rú bao phủ khắp đất trời,
đập vào lỗ tai kẻ khác ong ong, tiếng gầm rú kia dường như gần trong gang
tấc, như là đang kêu gào ngay bên tai họ.
“Không ổn, bệ hạ, chúng ta bị bao vây.” Thiết Báo thét to một tiếng, vô
cùng kinh hoàng.
Lời nói của y vừa thốt ra khỏi miệng, đàn dã thú từ bốn phương tám
hướng đã xuất hiện. Từ phía đông là Phi Lâm cưỡi Bạch Hổ vương, suất
lĩnh đàn hổ lớn đang chạy đến. Phía bắc là một con hổ đen đang mang theo
Mộ Ải trên lưng, dẫn theo đàn sói hoang của chúng. Phía tây là một con hổ
lông vàng chở theo Tiểu Tả, dẫn theo một đám báo đẹp đẽ lại mạnh mẽ.
Còn từ phía nam là một con hổ vằn được Tiểu Hữu cưỡi đến, đi theo phía
sau cậu là một đàn linh cẩu. Bốn người từ bốn phía kéo đến vây kín nơi này
lại.
Từng cơn gió lạnh thổi qua, quần áo của bốn người bay lên phần phật,
mà ở phía sau họ là vô vàn mồm miệng đỏ lòm như máu mở lớn để lộ