THÚ PHI - Trang 1761

THÚ PHI

THÚ PHI

Chu Ngọc

Chu Ngọc

www.dtv-ebook.com

www.dtv-ebook.com

Chương 162

Chương 162

Gió Mây Chuyển Dời

Gió Mây Chuyển Dời

> Edit: Ong MD
Beta: Như Bình
Cả không gian trở nên tĩnh lặng, trong khoảnh khắc mọi âm thanh đều

biến mất, đất trời chỉ còn lại tiếng gió lạnh thổi vù vù và tiếng hít thở của
đàn dã thú.

Cây sáo huyết ngọc nhỏ chậm chạp rời khỏi môi Phi Lâm, đám người

Tiểu Tả vốn đang vô cùng đắc ý vì đã nắm chắc thắng lợi trong tay sắc mặt
lập tức trở nên âm trầm, hung hăng nhìn chằm chằm đám người Sở Hình
Thiên đang bị đàn thú dữ của họ bao vây, cánh tay đã giơ lên cao, nhưng
nhìn tình huống trước mắt lại không dám hạ xuống, cứ giằng co như vậy
giữa không trung.

“Các ngươi muốn thế nào?” Trong không khí trầm mặc, Phi Lâm thần

thái bình tĩnh nhìn Sở Hình Thiên lạnh lùng nói.

Không cần phải huênh hoang nói những câu đại loại như dù sao bọn họ

cũng chẳng màng đến an toàn của hai mẹ con Tuyết Cơ, Sở Hình Thiên
muốn dùng hai người đó làm bia chắn thì cứ thẳng tay đi, không cần phải
vòng vo như vậy.

Bọn họ đuổi đến tận đây chẳng phải vì cứu Thượng Quan Kính và Tuyết

Cơ sao, nếu nói ra những lời đó ngược lại quá tầm thường rồi, vậy chi bằng
cứ dứt khoát đi thẳng vào vấn đề.

Thiết Báo nghe vậy siết chặt cánh tay, hung ác chộp lấy Thượng Quan

Kính, đáy mắt lóe lên vẻ hưng phấn như nhìn thấy ánh sáng cuối đường
hầm: “Muốn thế nào? Cho đàn dã thú của các ngươi rút lui, không được
đuổi theo, nếu các ngươi dám đuổi thì đừng trách chúng ta xuống tay vô