THÚ PHI - Trang 1762

tình.” Dứt lời, cánh tay y hơi dùng sức, thanh trường kiếm sắc bén khẽ lay,
ngay lập tức một vết máu xuất hiện trên cổ Thượng Quan Kính.

Ở bên kia Thiết Hổ giữ chặt Tuyết Cơ, ngay sau đó nói: “Chúng ta có

hai con tin trong tay, nếu các ngươi liều chết đuổi theo thì cùng lắm mọi
người đồng quy vu tận, các ngươi cứ chờ đi, chúng ta sẽ giết từng người
từng người một.”

Sắc mặt Phi Lâm và Mộ Ải lập tức xanh mét, một luồng sát khí dâng

trào, cơn gió lạnh thổi y phục của họ tung bay phần phật, ở khoảng cách xa
như thế vẫn có thể nghe thấy rõ ràng từng âm thanh một.

Thấy đám Phi Lâm, Mộ Ải vẫn đang do dự, Thiết Báo chậm rãi nở nụ

cười, đưa thanh kiếm sắc lên ngang cổ Thượng Quan Kính, túm lấy cậu
nhanh chóng lui về sau, Thiết Hổ thấy vậy cũng lập tức kéo Tuyết Cơ đuổi
theo.

Sở Hình Thiên vẫn không nói gì, cũng không có bất kỳ hành động nào, y

thấy tình hình trở thành như thế trong đáy mắt chợt lóe lên một tia sáng khó
hiểu, vung trường kiếm trong tay lên, toàn bộ đội quân bắt đầu đồng loạt
rút về sau.

“Cứu ta, cứu ta với.” Thượng Quan Kính thấy vậy dường như bị dọa

chết khiếp, tay chân vung loạn xạ la hét ầm ĩ, tuy ánh mắt vờ tỏ vẻ không
quan tâm, nhưng tận sâu trong đáy mắt là sự sợ hãi cùng cực, cậu nhìn
chằm chằm Phi Lâm vẻ mặt cực kỳ bối rối đứng phía đối diện.

Phi Lâm nhìn Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ bị trói rồi kéo về phía

sau, còn đám Hoàng tuyền thiết vệ bên cạnh Sở Hình Thiên dàn đội hình
xen lẫn vào nhau, không ngừng di động quấy rối tầm nhìn của y, khiến y
không tài nào ngắm được chỗ hiểm trên người Thiết Hổ và Thiết Báo, âm
công vô thanh của Phi Lâm không thể phát huy công dụng.

Sắc mặt Phi Lâm xanh mét một màu, năm ngón tay siết chặt cây sáo

huyết ngọc, mệnh lệnh gì cũng không thể phát ra, chỉ đành trơ mắt nhìn
đám người Sở Hình Thiên rút lui.

Âm công vô thanh của Phi Lâm, đám người Sở Hình Thiên dù chưa

chứng kiến, nhưng chắc chắn đã từng nghe nói. Trong khoảng cách một
trăm trượng có thể lặng lẽ cướp đi sinh mạng của kẻ khác, một nhân vật lợi