với Phi Lâm. Trong giọng nói là sự liều lĩnh hòa lẫn với kiên quyết, thân
hình mảnh khảnh, dịu dàng lúc này lại toát ra vẻ cực kỳ kiên định.
“Keng.” Một lưỡi đao ánh lên, Tuyết Cơ còn chưa nói hết câu, Thiết Hổ
đã vung tay đánh một cái vào sau gáy Tuyết Cơ, phút chốc Tuyết Cơ không
còn chút sức sống, nghiêng người ngã xuống.
“Không được đánh người.” Mộ Ải vừa thấy vậy lập tức lớn tiếng quát
to.
“Tránh ra, nếu không tránh thì đừng trách chúng ta không khách khí.”
Thiết Báo nắm chặt Thượng Quan Kính, vẻ mặt mang theo sự quyết liệt cá
chết lưới rách, quát Phi Lâm, y vừa áp chế Thượng Quan Kính vừa tiến về
phía Tiểu Hữu.
Nhìn thấy Thiết Báo tiến lên từng bước, Tiểu Hữu cau chặt mày thống
lĩnh đàn sói lui về sau từng bước một, Thiết Báo tiến lên, Tiểu Hữu tiếp tục
lùi lại.
Không gian trong núi lạnh lẽo như băng, đàn thú cũng im lìm, chỉ còn
lại sự giằng co trong tĩnh lặng.
Nét mặt Phi Lâm lạnh băng băng, thần sắc lạnh lẽo chưa bao giờ thấy
nhìn chằm chằm Thiết Báo, trong mắt ngập tràn sát khí, nhưng thấy dáng
vẻ Thượng Quan Kính và thái độ Tuyết Cơ như thế, nên sát khí có dâng tới
đâu cũng đành nuốt ngược vào bụng, có bất mãn đến mấy cũng chỉ có thể
nén lại trong lòng.
“Lùi lại.” Giọng nói lạnh lùng quanh quẩn trong núi rừng, một tiếng sáo
ẩn chứa sự oán giận cất lên.
“Thiếu gia.” Tiểu Tả nghe thấy vậy không khỏi cao giọng la một tiếng,
hôm nay nếu buông tha cho Sở Hình Thiên, để Sở Hình Thiên trở về Sở
quốc thì sau này có muốn giết y cũng là việc vô cùng gian nan.
Phi Lâm không trả lời Tiểu Hữu, giữa tiếng sáo trong trẻo, đàn chó sói
phía sau Tiểu Hữu chậm rãi lùi ra, mở một con đường trống trải ở giữa.
Thiết Báo thấy vậy, nét mặt chợt lóe lên sự hưng phấn, lập tức tóm lấy
Thượng Quan Kính đẩy lên trước vội bước nhanh, Thiết Hổ ở phía sau
cũng bám sát theo sau.