THÚ PHI - Trang 1765

Sở Hình Thiên đi hàng thứ ba, lúc này y đột nhiên quay đầu lại, mắt đối

mắt với Phi Lâm, khuôn mặt chợt lóe vẻ hiên ngang, lớn giọng quát: “Mối
nhục hôm nay, ngày khác quả nhân nhất định sẽ đáp lại gấp bội.” Dứt lời y
phất tay lên, đội Hoàng tuyền thiết vệ theo sát phía sau nhanh chóng xuyên
qua khỏi đàn chó sói.

“Không được đuổi theo, nếu để ta phát hiện các ngươi dám đuổi theo,

hừ.” Hừ một tiếng lạnh băng nhưng lại ẩn chứa hết những lời muốn nói
trong đó.

Nhanh chóng đi qua đàn chó sói đang dàn trận, đám người Sở Hình

Thiên rẽ qua vài khúc quanh rồi lập tức biến mất trong khoảng rừng phía
trước không còn chút tung tích.

“Thiếu gia, chẳng lẽ thật phải nghe theo bọn chúng.” Tiểu Tả vội vàng

phóng hổ chạy tới, vẻ mặt nhăn nhó, nhìn chằm chằm Phi Lâm đang rất
bình tĩnh, nôn nóng nói.

Nhìn đám người Sở Hình Thiên đã rời đi không còn tung tích từ lâu,

khuôn mặt đang xanh mét của Phi Lâm bỗng chậm rãi hiện lên một nụ
cười, y đưa tay xoa xoa gương mặt đang cứng ngắc, chỉ trong khoảnh khắc
cả người y liền khoác lên vẻ biếng nhắc, không còn chút lạnh lùng, tàn
khốc và phẫn nộ vừa rồi.

Tiểu Tả thấy vậy không khỏi sửng sốt.
“Đáp trả gấp bội, còn phải xem ngươi có cơ hội không đã.” Mộ Ải cũng

thu lại nét giận dữ và sắc lạnh trên gương mặt, nhướng mày cười hớ hớ
phóng hổ chạy tới.

“Thiếu gia.” Tiểu Hữu cũng chạy đến thấy thái độ Phi Lâm và Mộ Ải

như thế, lại còn nói chuyện kiểu này, nét mặt cậu khẽ thay đổi, trừng mắt
nhìn Phi Lâm gọi một tiếng.

“Thiếu gia, hai người có chuyện gì lừa gạt tụi con phải không?” Tiểu Tả

vuốt cằm, trừng mắt nhìn cái bản mặt khoái chí của hai người kia, lòng
ngập tràn sự nghi hoặc hỏi một câu.

Phi Lâm thấy vậy xoa hai tay ha ha cười nói: “Không có, không có…”
“Thiếu gia.” Tiểu Tả và Tiểu Hữu trợn tròn mắt, gầm lên giận dữ, vẻ mặt

hùng hổ, hai cu cậu ra vẻ không đạt được mục đích thề không bỏ qua.