thật tốt, mới có đủ sức lên đường ngày mai.
Bóng đêm tràn ngập, ánh trăng bàng bạc từ trên trời cao chiếu xuống,
bóng nghiêng nghiêng, trắng lạnh lùng. Ánh lửa đỏ tỏa ra xung quanh,
người tuần tra ban đêm đang không ngừng qua lại ở phía xa xa, đêm đã về
khuya.
Thượng Quan Kính ôm Tuyết Cơ ngất đến giờ vẫn chưa tỉnh, ngồi sau
một đống lửa lớn, cách đám người Sở Hình Thiên và Thiết Báo rất xa.
Vì vị trí cậu đang ngồi là trung tâm được đám Hoàng tuyền thiết vệ vây
tròn xung quanh, bởi vậy cũng không có ai hỏi đến, cứ để mặc cậu đi đâu
thì đi.
Thượng Quan Kính đang ngồi ngủ gục, mơ mơ màng màng cảm thấy
thân thể trong lòng mình khẽ nhúc nhích, cậu lập tức tỉnh dậy, mở mắt ra đã
thấy Tuyết Cơ cũng đang mở mắt nhìn cậu, trong đôi mắt bà chứa đựng sự
bi thương và đau lòng tột độ, ánh mắt ấy khiến cậu đau đớn đến tận xương
tủy.
Chậm rãi chăm chú nhìn, Tuyết Cơ thấy cổ Thượng Quan Kính được
băng kín bằng một mảnh vải, trong ánh mắt buồn thương, đau lòng kia của
bà lại một lần nữa chất chứa vẻ không đành lòng và đau xót, thằng bé này.
Thượng Quan Kính thấy ánh mắt Tuyết Cơ như thế, trong lòng cảm thấy
rất ấm áp, mẹ cậu vẫn rất thương cậu, vẫn lo lắng cho cậu.
Đặt ngón tay lên môi ra hiệu đừng lên tiếng, một nụ cười có chút nghịch
ngợm hiện lên trên nét mặt Thượng Quan Kính, cậu vươn tay viết liên tục
trên bãi cát trước mặt, thần thái chẳng có chút gì lo sợ hay nhát gan, trái lại
rất trầm tĩnh.
Tuyết Cơ thấy vậy sửng sốt một lúc, rồi bà quay đầu nhìn tới chỗ ngón
tay của Thượng Quan Kính đang viết.
“Thấy con viết cái gì cũng đừng lên tiếng, là con giả vờ lừa chúng thôi.”
Ánh lửa soi rõ từng nét chữ, Tuyết Cơ thu hết những chữ viết rành mạch
trên nền cát vào trong mắt, bà không khỏi hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn
Thượng Quan Kính, giả vờ, lừa bọn chúng là có ý gì?
Thượng Quan Kính thấy vậy trừng mắt nhìn Tuyết Cơ, đưa tay quét qua
nền cát, cậu lại bắt đầu viết lên đó một lần nữa, Tuyết Cơ thấy vậy lập tức