THÚ PHI - Trang 515

Độc Cô Tuyệt cùng Mặc Chi mờ mịt đi lên phía trước, khi vừa nhìn thấy

cái động nhỏ trên mặt đá nham thạch phẳng lỳ kia, mặt hai người đồng loạt
biến sắc. Trong nháy mắt sắc mặt trắng hồng luân phiên đổi cho nhau, kinh
ngạc, vui sướng, đủ loại vẻ mặt thay đổi cực nhanh, cuối cùng lưu lại trên
mặt là một sự vui sướng đến không thể tin được.

“Nó làm?” Đáy mắt Độc Cô Tuyệt sáng ngời nhìn tên nhóc mà vừa rồi

còn bị hắn coi là đồ ăn.

Vân Khinh mỉm cười gật gật đầu: “Nó tên là Xuyên Sơn Giáp, thích

nhất là khóet núi đào hang. Có thể xuất hiện ở trong này, tất nhiên là nó đào
hang chui vào trong hoàng lăng rồi.

“Tốt, tốt.” Độc Cô Tuyệt nghe thấy vậy vô cùng mừng rỡ.
“Thuộc hạ đi nói cho Mặc Ngân, Mặc Ly.” Mặc Chi mừng rỡ, xoay

người nghiêng ngả lảo đảo liền hướng phía tây bắc hoàng lăng chạy đi.
Tiểu tử này có thể từ bên ngoài tiến vào, thì chắc chắn cũng có thể từ nơi
này đi ra ngoài, bọn họ không cần vất vả phá khối nham thạch dày ba mươi
trượng kia nữa rồi.

Vân Khinh thấy vậy khóe miệng nở nụ cười, cười rất là vui thích, bọn họ

có thể thoát ra ngoài rồi.

“Mau đánh thức nó dậy.” Độc Cô Tuyệt chờ không nổi.
Vân Khinh nghe vậy liếc Độc Cô Tuyệt một cái, khẽ cười: “Cũng không

biết vừa rồi ai muốn ăn nó.”

Độc Cô Tuyệt lúc này tâm tình rất tốt, vèo một cái nhảy đến bên cạnh

Vân Khinh, liền đứng ở trong nước, vừa quàng tay qua ôm bả vai của Vân
Khinh, cười to, nói: “Không phải là vì ta không biết nó là cái gì sao?” Hắn
đối động vật thật sự là không nghiên cứu tìm hiểu gì, chỉ có thể nhận biết
được mấy loài như Hổ, Báo mà thôi.

Tên nhóc kia đang ngủ trong lòng Vân Khinh, bị Độc Cô Tuyệt cười to

đánh thức, ngẩng đầu mở đôi mắt nho nhỏ ra, oán hận trừng mắt Độc Cô
Tuyệt.

Độc Cô Tuyệt cảm nhận được sự giận dữ của tên nhóc này, hiếm có lúc

lại không phát hỏa, chỉ trừng ngược lại nó, rồi khẽ siết bả vai Vân Khinh, ý
bảo cô nói chuyện với nó.