“Là cái gì vậy?”
Gần như là đồng thời, mọi người trong đại điện đều kêu lên khe khẽ, cố
gắng đoán xem bên trong thùng gỗ lớn kia rốt cuộc có cái gì.
Vân Khinh ngồi ở vị trí phía trên cao nhìn Độc Cô Tuyệt, thấy thùng gỗ
mở ra cũng không có cơ quan ám tiễn gì đó đồng loạt bắn ra, cảm thấy hơi
thả lỏng. Nhưng không ngờ còn chưa kịp thả lỏng hoàn toàn thì Điêu nhi
vẫn đang ngủ ở trong tay áo, đột nhiên lục đục thức dậy, chui từ tay áo Vân
Khinh ra.
Vân Khinh cúi đầu nhìn Điêu nhi, chỉ thấy Điêu nhi hếch hếch cái đầu
nhỏ, chóp mũi nho nhỏ động đậy, khoái trá vui sướng hít lấy hít để không
khí, thần thái có vẻ rất hưởng thụ.
Trong lòng Vân Khinh lập tức căng thẳng, Điêu nhi thích nhất là độc,
lúc này rất sung sướng hít lấy hít để, lẽ nào trong không khí này có độc.
“Tuyệt.” Vân Khinh bất ngờ gọi một tiếng. Độc Cô Tuyệt nghe Vân
Khinh nhỏ giọng gọi hắn, không khỏi quay đầu nhìn lại, vừa thấy bộ dáng
Điêu nhi trong tay Vân Khinh, Độc Cô Tuyệt nhất thời biến sắc, đặc tính
của Điêu nhi hắn hiểu rất rõ, lập tức lắc mình một cái, nháy mắt xuất hiện ở
trước người Thiết Báo, năm ngón tay đưa ra, túm cổ Thiết Báo, lạnh giọng
quát: “Thật to gan, ngươi dám hạ độc.”
Độc Cô Tuyệt vừa nói dứt lời, sắc mặt mọi người trên đại điện đồng loạt
biến đổi, một đám người vừa sợ vừa giận dữ trừng mắt nhìn Thiết Báo, vẻ
mặt kia như thể muốn đem y ăn tươi nuốt sống. Sắc mặt Độc Cô Hành cũng
trầm xuống, rất nhanh lấy tay bịt miệng mũi.
Thiết Báo thấy vậy sắc mặt cũng không hề có chút e ngại nào, nhìn Độc
Cô Tuyệt sát khí dày đặc ở trước mặt, cười ha ha nói: “Dực vương thật
đúng là nhạy cảm, có điều ngoại thần như ta nếu là thay đại vương ta tiến
đến dâng lễ vật, Dực vương cho rằng ta sẽ công khai hạ độc sao?”
Lời nói này có lý, Sở Hình Thiên và Thiết Báo cho dù có ngàn vạn lần
điên cuồng cũng không dám công khai đối địch, bởi vì nước Sở bây giờ sắp
có đại biến, không thể liều mạng với nước Tần được.
Độc Cô Tuyệt vừa nghe liền nhíu mày, nhưng không buông tay đang
túm chặt cổ Thiết Báo, tuy rằng hắn cảm thấy không có độc, nhưng cảm