Thể chất giống nhau, cùng làm từ một thân cây, làm sao có thể một bên
như chết héo khô cong, còn một bên lại sinh khí dạt dào sự sống? Độc Cô
Tuyệt dừng bước lại, bình tĩnh chăm chú nhìn vào thùng gỗ trông rất bình
thường này.
“Sao thế, đến Dực vương cũng mở không được à?” Thiết Báo đứng ở
một bên, mỉm cười hỏi.
“Sở Vân.” Độc Cô Tuyệt không để ý tới Thiết Báo, lạnh lùng gọi Sở
Vân một tiếng, Sở Vân cũng là quan hàm đại phu, đương nhiên có thể vào
chính điện, Sở Vân vốn dĩ đã tiến vào nhưng vẫn đứng phía sau Độc Cô
Tuyệt im lặng không nói gì.
Thấy Độc Cô Tuyệt đột nhiên gọi, không khỏi nhíu mày, bước nhanh
tới.
“Cây nửa héo nửa tươi, đó là loại cây gì?” Độc Cô Tuyệt vuốt phần giữa
của thùng gỗ, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Sở Vân.
Sở Vân ngẩn người, lập tức đưa tay về phía Độc Cô Tuyệt đang xem xét,
vừa sờ vào vẻ mặt lập tức chấn động, ánh sáng trong mắt không ngừng biến
hóa, cúi đầu im lặng suy nghĩ.
Nửa tươi nửa héo, tất cả mọi người trong đại điện vừa nghe đều ngạc
nhiên, lời này là ý gì? Vốn dĩ phần cắt của cây thì phải khô héo chứ.
Chỉ có đáy mắt Tề Chi Khiêm chợt lóe sáng, hơi kinh ngạc, đưa mắt
nhìn thùng gỗ lớn trong đại điện kia.
“Phương Tây có một loại cây mang tên Bà Sa song thụ (*), là loại cây
có hai trạng thái trái ngược nhau cùng sinh cùng sống, một bên khô héo
một bên tốt tươi. Bà Sa song thụ, cùng sinh cùng sống, đây chính là loài
cây trong truyền thuyết. Thùng gỗ này không phải gỗ kỳ lân xuất xứ tại
nước Sở, mà chính là Bà Sa song thụ.” Trầm tư suy nghĩ một lát, Sở Vân
ngẩng đầu nhìn Độc Cô Tuyệt nói.
*Bà Sa có nghĩa là xum xuê, lòa xòa che phủ. Song thụ là cây đôi. Có lẽ
đây là một loại cây do Chu Ngọc hư cấu nên.
Bà Sa song thụ! Tất cả những người trong đại điện phút chốc đều chấn
động, loại cây thần trong truyền thuyết.