người đi tới vị trí khách mời thứ nhất bên tay phải Độc Cô Hành ngồi
xuống, vừa vặn đối mặt với Độc Cô Tuyệt đang ở vị trí thứ nhất bên tay
trái.
Thiết Báo thấy Tề Chi Khiêm tặng cơ hội cho mình, không khỏi nhíu
mày nhìn Độc Cô Hành và Độc Cô Tuyệt nói: “Đã lâu như vậy, Tần vương
còn không nhận lễ vật của Đại Sở chúng ta, có phải ghét bỏ Đại Sở ta hay
không.”
Trong lời nói mang theo khí thế ép buộc người khác, nhẹ nhàng bâng
quơ nói ra, nhưng ngược lại khiến cho người ta cảm thấy thái độ khinh
thường trong đó.
Độc Cô Hành lập tức âm thầm nhíu mày, nhìn về phía Độc Cô Tuyệt.
Độc Cô Tuyệt không nói gì, chỉ thong thả buông tay Vân Khinh ra đứng
lên.
Thiết Báo vừa thấy vậy, lập tức cười cười lùi lại mấy bước: “Dực vương
muốn ra tay ư, mời.”
Độc Cô Tuyệt lạnh lùng liếc qua Thiết Báo, đi xung quanh cái thùng to
kia, vẻ mặt ung dung, thản nhiên phóng khoáng lượn một vòng. Thiết Báo
rất mưu mô, bên trong thùng gỗ này tuyệt đối không phải thứ tốt lành gì.
Vân Khinh thấy Độc Cô Tuyệt đi ra phía trước, cũng ngẩng đầu lên nhìn
theo.
Thùng gỗ kỳ lân to như vậy, hoàn toàn không có khe hở nào cả, không
giống như một khối gỗ kỳ lân được điêu khắc gắn trên mặt thùng, cũng
không như là một cái thùng được con người gọt đẽo mà thành, mà giống
như một bức tượng thật lớn được tạc thành nguyên bản trên chính cây kỳ
lân kia, vậy thì mở ra kiểu gì?
Tay đặt trên đỉnh thùng gỗ kỳ lân, Độc Cô Tuyệt hơi cau mày, sờ vào
thấy lạnh như băng, trong nó tản ra một luồng khí vừa khô vừa lạnh. Cây
cối gì mà lại tản ra khí như vậy? Độc Cô Tuyệt còn chưa nghĩ ra nguyên
do, bàn tay trượt tới vị trí giữa thùng gỗ kỳ lân, lại cảm nhận ngay được
một luồng sinh khí ấm áp như ánh mặt trời, Độc Cô Tuyệt nhất thời ngẩn
ra.