THÚ PHI - Trang 632

Độc Cô Tuyệt âm thầm nhíu chặt mày. Kẻ này là tử sĩ, thủ đoạn của đám

tử sĩ so với sát thủ còn cao hơn. Chỉ cần một lần đối mặt tự biết bản thân
không có phần thắng, lập tức cắn thuốc độc tự sát, nhanh đến mức hắn
không có cơ hội làm gì khác. Có tố chất huấn luyện như thế, ngoại trừ gia
tộc tử sĩ được huấn luyện từ một nơi bí mật nào đó, không còn có khả năng
khác.

“Bà bà của nàng rốt cuộc là loại người nào?” Độc Cô Tuyệt quay đầu

nhíu mày nhìn Vân Khinh hỏi.

Con thuyền xa hoa thế này, nhìn qua là biết tuyệt đối do vị bà bà này đi

tới, nhưng mang theo nhiều cao thủ như vậy lại còn quyết chiến tới nỗi
đồng quy vu tận với gia tộc tử sĩ, tiến đến nước Tần, vị bà bà này rốt cuộc
là ai?

Vân Khinh nghe Độc Cô Tuyệt hỏi, giương mắt nhìn Độc Cô Tuyệt một

cái rồi sau đó lắc lắc đầu. Bà bà cho tới bây giờ chưa từng nói qua cho cô
biết bà là ai. Vốn dĩ cho rằng cũng không quan trọng lắm, bây giờ xem ra
có lẽ rất quan trọng.

Độc Cô Tuyệt đang định nói thêm gì đó, bốn phương tám hướng đột

nhiên truyền đến một tiếng động mơ hồ, đó là tiếng không khí dao động.
Độc Cô Tuyệt cùng Vân Khinh tai thính mắt tinh, trong nháy mắt một cái
lắc mình tiến đến bên khung sửa sổ, nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy trong khoảnh khắc, khắp tứ phía trong làm nước bắn lên hơn

mười cuộn thừng chảo, nhanh và mạnh như chớp phịch một tiếng bám lên
mạn thuyền, mọc sắt bắt chặt vào thân thuyền từ tứ phía. Chớp mắt đã kéo
căng ra, rồi lui ra ngược làm ba hướng kéo mạnh xuống. Mạn thuyền trong
khoảnh khắc vang lên tiếng kêu răng rắc vỡ tan.

Trong nước có người, bọn họ muốn phá nát con thuyền.
Hủy thi thể diệt dấu tích, trong đầu Vân Khinh cùng Độc Cô Tuyệt đồng

thời hiện lên ý nghĩ này. Bà bà rốt cuộc trêu chọc vào loại người nào, người
đã bị giết chết bằng hết còn chưa nói, giờ còn nhất định không để lại chút
dấu vết nào nữa chứ. Xem ra bọn họ tới quá nhanh, kẻ địch còn chưa có
thời gian hủy diệt hết thảy dấu mọi vết tồn tại thì bọn họ đã đến đây rồi.