Biến cố chỉ xảy ra trong chớp mắt, kiếm Nga Mi ngỡ như đã đâm đến
trước bụng Độc Cô Tuyệt, nhưng Độc Cô Tuyệt là loại người nào, một cái
chụp đến đầu vai kia liền cảm nhận được da thịt trong tay không bình
thường, “đi sau mà tới trước”, đổi ngay từ quyền thành chưởng, nhanh như
cắt chế trụ được cổ tay kẻ đó vặn một cái. Chỉ nghe thấy tiếng răng rắc
vang lên, cánh tay kẻ nọ đã bị vặn gãy rời. Kiếm Nga Mi phịch một tiếng
rơi trên mặt đất.
Mà Vân Khinh đứng ở bên cạnh Độc Cô Tuyệt, mắt cũng không chớp
nhìn từng động tác của Độc Cô Tuyệt, cũng thấy một màn chợt biến hóa
ngay trước mắt. Từ lúc tiến vào con thuyền, một bàn tay năm ngón đã luôn
đề trên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ, phòng bị bất cứ tình huống nào. Giây phút
này mắt tinh tay lẹ, ngón tay cũng tung bay trên chiếc đàn cổ ngay giây
phút đầu tiên. Tiếng đàn phát ra gần như cùng lúc với động tác của Độc Cô
Tuyệt, mạnh mẽ chém vào trên người kẻ giả chết này. Rầm một tiếng, đánh
bay kẻ đó ra ngoài.
Độc Cô Tuyệt nhìn bàn tay bị đứt trong tay, lại quay đầu nhìn thoáng
qua Vân Khinh, trong mắt hiện lên một tia tán thưởng. Vân Khinh của hắn
không bị tình cảm làm cho đầu óc choáng váng, vẫn duy trì được sự sâu
sắc, tỉnh táo quan sát. Rất tốt.
Vân Khinh không thèm nhìn kẻ bị đánh bay ra ngoài, võ công của bà bà
sẽ không như vậy. Tốc độ vung tay đâm kiếm mạnh mẽ như vậy, tất nhiên
phải là một kẻ võ công cao cường, người này không phải bà bà của cô.
Đối với ánh mắt tán thưởng của Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh không nói gì.
Độc Cô Tuyệt đã lấy hành động thực tế dạy cô, mặc kệ gặp bất cứ chuyện
quan trọng, gấp gáp gì, nhất định phải bình tĩnh, nếu không chẳng những
mình không giúp được người khác mà có lẽ ngay cả chính mình cũng sẽ bị
kéo theo.
Huống chi, cô cũng đã từng trải qua một lần cảnh tượng nhận lầm kẻ giả
làm bà bà đã chết, lần này sao có thể lại phạm phải sai lầm lần nữa cơ chứ.
Nhìn thoáng qua kẻ bị đánh bay ra ngoài, từ người đến khuôn mặt là một
gã đàn ông, nhưng cái dáng người kia lại nhỏ nhắn không khác đàn bà là
mấy.