“Bệ hạ, chuyện này cũng là quốc gia đại sự, bệ hạ, tổ tông có quy
củ……”
Đúng vậy, lập hậu nạp phi chính là theo quy củ từ xưa đến nay……“
“Bệ hạ, nên nạp phi……”
Toàn bộ những lời trên, tràn ngập đại điện trong nháy mắt, lập hậu, nạp
phi, từng câu từng chữ, vang vọng trong không khí, vây quanh Độc Cô
Tuyệt đang ngồi trên cao kia.
Độc Cô Tuyệt nghe chúng văn thần khuyên nhủ, mặt mày càng ngày
càng trầm xuống. Không khí lạnh lẽo thấu xương bao phủ toàn bộ đại điện,
đám quần thần trên điện đều cảm thấy lạnh run lên, nhưng cả đám vẫn
không sợ chết cứ dâng tấu can gián.
Sở Vân đứng bên cạnh Độc Cô Tuyệt thấy vậy, khẽ lắc đầu, nhướn cao
mày cảnh báo.
“Quy củ, cái gì là quy củ, lời của quả nhân chính là quy củ.” Một tiếng
hét lớn chợt nổ tung trong chính điện, đập tan toàn bộ những lời khuyên
nhủ của chúng văn thần.
“Quả nhân nói lập thì sẽ lập, quả nhân nói không thì là không, chuyện
của quả nhân, khi nào thì đến phiên các ngươi quyết định, hừ.” Giọng nói
lạnh lẽo vô cùng khiến cho nhiệt độ trong đại điện lập tức xuống thấp đến
mấy độ.
Những người trong đại điện ai mà không biết tính nết của Độc Cô Tuyệt,
đó là lạnh lùng, tàn nhẫn có tiếng.
“Các ngươi nói cho quả nhân nghe, các ngươi đứng ở đây, là vì cùng quả
nhân tranh thiên hạ, cùng thống nhất sáu nước, cùng tạo nên những nhân
vật lưu danh thiên cổ. Quả nhân dựa vào trí tuệ của các ngươi, dựa vào việc
các ngươi giúp quả nhân ra mưu hiến kế, thống trị quốc gia, chứ không phải
dựa vào việc các ngươi hỏi chuyện hậu cung của quả nhân. Nếu ai còn chưa
hiểu rõ, không biết rốt cuộc mình đứng ở chỗ này để làm cái gì, quả nhân
sẽ giúp kẻ đó nhớ ra.”
Lời nói lạnh lùng vang vọng trong chính điện, trong khoảnh khắc đó,
chúng văn thần không dám nói một lời, đứng nguyên tại chỗ cúi đầu run