“Đội quân áp tải lương thảo của Sở quốc.” Phi Lâm đang ngồi trên cao
lập tức nhìn đội quân mặc thiết giáp màu đen phía dưới, có vẻ ngạc nhiên
nói.
Nhưng lại nhìn thấy đội quân của Sở quốc đang bị vây ở giữa, bên trong
có rất nhiều xe ngựa, trâu, dê, đang vận chuyển một số lượng lương thảo rất
lớn. Đây là đội quân tiếp tế lương thảo của quân đội Sở quốc, nguyên cả
đội phải đến cả vạn người, là đội quân tiếp tế lương thảo và hậu cần cho
mười vạn đại quân tiếp viện của Sở quốc.
“Ai vậy, lại dám cướp lương thảo của Sở quân, ai lại sử dụng thủ đoạn
như thế?” Mộ Ải nhìn thấy rõ ràng, sau đó vô cùng kinh ngạc. Phải biết đây
là lãnh thổ của Triệu quốc, có thể tung hoành bên trong ngoại trừ Sở Tề thì
chỉ có quân đội của Triệu quốc, nhưng bọn chúng đều là người cùng một
phe, sao nơi này đột nhiên xuất hiện đối thủ lợi hại như vậy.
Nhìn trận thế thì biết đối phương tất nhiên đã có sự chuẩn bị trước, đội
hình mạnh mẽ lại sắc bén, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.
Phải biết rằng hành quân đánh giặc, lương thảo phải luôn đi trước, đây
chỉ là một vạn người vận chuyển lương thảo nhưng lại là lương thực cho
mười vạn người. Nếu chặn con đường tiếp tế lương thảo của một vạn người
này cho Sở quân thì không cần ra trận giết địch đã có thể tiêu diệt toàn bộ
bọn chúng.