THÚ PHI - Trang 740

Máu đỏ tràn ngập khắp vùng đất hoang vắng, tướng lĩnh hai bên ngã

xuống liên tục, ánh lửa bốc lên cao lại bị dập tắt, dập tắt rồi lại bốc lên cao,
cứ như thế lặp đi lặp lại. Một bên quyết chí phải thiêu rụi lương thảo, một
bên liều chết bảo vệ nó, đã biến nơi này thành mưa máu gió tanh, vô cùng
tàn nhẫn.

“Đồ con rùa kia”. Thượng Quan Kính ngồi phía trước Vân Khinh, lúc

này khuôn mặt đẹp đẽ bỗng tái mét. Nghiến răng nghiến lợi nhìn cảnh
chém giết phía dưới, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, bộ dạng rất dữ tợn
và phẫn nộ.

Vân Khinh cảm nhận được Thượng Quan Kính có gì đó khác thường,

không khỏi thu hồi ánh mắt đang nhìn cảnh chém giết bên dưới lại, quay
đầu nhìn Thượng Quan Kính, khẽ hỏi: “Làm sao……”

Còn chưa nói hết câu, Thượng Quan Kính đột nhiên xé vạt áo trên

người, nhanh chóng phủ lên mặt, che khuôn mặt của mình lại. Sau đó, cậu
lập tức rút kiếm ra, kẹp một chân bên hông Bạch Hổ vương, nhỏ giọng
quát: “Đó là đội quân của ta.”

Vân Khinh bất ngờ. Đội quân của Thượng Quan Kính, vậy là quân đội

của Hàn quốc, sao lại thế này? Vì sao quân đội của Hàn quốc lại xuất hiện
trên lãnh thổ Triệu quốc? Vì sao lại mai phục, tấn công lương thảo dự bị
của Sở quốc? Vì sao……

Rất nhiều vấn đề lướt qua tâm trí Vân Khinh, sự bất an trong lòng càng

lúc càng lớn.

Nhưng không chờ cho cô kịp nghĩ ra mọi chuyện, vì thấy tình cảnh

trước mắt nên bản tính dã thú của Bạch Hổ vương trỗi dậy. Vừa nghe chỉ
thị của Thượng Quan Kính, nó đã gầm lên, xé gió cưỡi mây, mở tung bốn
chân, vọt xuống chiến trường chém giết bên dưới, nó cũng rất phấn khích.

Bạch Hổ vương lập tức lao thẳng từ trên sườn dốc xuống, giống như một

luồng sáng màu trắng, khí thế mạnh mẽ, nhanh như một tia chớp.

Vân Khinh thấy vậy cũng không suy nghĩ nữa. Đó là quân đội của

Thượng Quan Kính, tất nhiên là cô phải giúp rồi. Mọi thắc mắc trong đầu
sau này sẽ hỏi lại, trước mắt phải giúp đỡ Quan Kính đã rồi nói sau.