“Vương.”
“Sợ cái gì, ta chưa chết mà.” Độc Cô Tuyệt gầm lên cắt ngang tiếng thét
điên cuồng của Mặc Ngân, Mặc Ly. Tay vung kiếm, điên cuồng vọt lên.
Độc Cô Tuyệt hắn tuyệt đối không thể chết ở trong này.
Trống trận nặng nề, thiết đề rầm rập, vang vọng cả một vùng trời.
“N.. g.. o.. a.. o …” Bạch Hổ vương mang theo Vân Khinh và Phi Lâm,
như tia chớp cắt qua không gian, điên cuồng lao tới nơi đang vang lên tiếng
chém giết chấn trời kia.
Vân Khinh gắt gao ấn chặt Phượng Ngâm Tiêu Vĩ, gần như không đàn
nỗi nữa. Tiếng chém giết chấn trời động đất kia làm cho lòng cô có cảm
giác hắn không còn tồn tại.
Phi Lâm đứng ở phía sau thấy vậy thở dài lắc đầu. Cổ tay khẽ động, đưa
cây tiêu ngọc tới bên miệng, thay Vân Khinh khống chế đàn sói hoang đang
lao về phía trước.
Nhảy vọt lên một cái, Bạch Hổ Vương đáp lên một cồn đất cao cao.
Trong khoảnh khắc, mọi tình cảnh bên dưới đều bày ra trước mắt Vân
Khinh.
Có cả vạn người vây quanh. Đưa mắt nhìn qua một lượt, tất cả đều là
màu đen của khôi giáp, tất cả đều là binh lính nước Tề, dàn trải kín cả vùng
thảo nguyên bên dưới. Tiếng trống trận kịch liệt, kích động cả núi sông.
Mà giữa vòng vây ấy, chỉ có một góc phía nam đang diễn ra cảnh chém
giết kịch kiệt, và vòng vây cũng đang không ngừng ép lại cái góc nhỏ hẹp
ấy. Nổi bật giữa góc ấy là một thân ảnh mạnh mẽ, cả người toát ra khí thế
cuồng liệt, bá đạo. Không phải là Độc Cô Tuyệt cô ngày nhớ đêm mơ thì
còn là ai nữa.
Cho dù khoảng cách rất xa, nhưng Vân Khinh vẫn có thể khẳng định.
Đó là hắn, đó là người cô yêu nhất.
Mà giờ phút này, người cô yêu nhất đó đang giam mình trong nguy
hiểm, tính mệnh như chỉ mành treo chuông. Nếu không nhanh hơn nữa,
chàng, chàng ….
Móng tay đâm mạnh vào bàn tay, máu tươi bắt đầu túa ra, chảy thành
dòng xuống dưới. Vân Khinh hít thật sâu một hơi, ép buộc bản thân phải