THÚ PHI - Trang 807

bình tĩnh. Khẽ cúi đầu, mười ngón tay bay múa trên dây đàn. Tiếng đàn
chứa đầy sát khí như sóng biển cuộn trào, mãnh liệt lan tỏa khắp không
trung, phối hợp với tiếng tiêu phía sau, lao thẳng về phía chiến trường bên
dưới, bao vây tất cả.

“Hú hú hú ú…” Ngàn vạn con sói cùng cất tiếng tru, rung chuyển cả

một vùng trời đất.

Suốt một chặng đường dài theo hai người Vân Khinh chạy tới đây, bọn

chúng đã phải kềm nén bản tính hoang dã của mình lại. Lúc này được cho
phép, chúng sải thẳng bốn chân lao vọt xuống bên dưới, lao thẳng vào các
đội quân đang bao vây đám người Độc Cô Tuyệt.

Tiếng sói gầm gừ lan tỏa, răng nanh trắng nhỡn hiện ra. Chỉ thế thôi đã

khiến người ta sởn tóc gáy.

“Sói…” Tiếng sói tru như một bản hòa tấu ầm vang. Binh lính trong trận

địa sẵn sàng giết địch của nước Tề trở nên hoảng hốt. Phía sau bọn chúng
bỗng từ đâu tràn ra một đàn sói hoang đông không đếm nỗi, lan tràn khắp
mặt đất, lao thẳng về phía bọn chúng. Sao có thể có nhiều sói hoang đến
vậy!

Ngàn vạn con sói hoang này chỉ trong nháy mắt đã vọt tới vòng vây.

Răng nanh trắng nhỡn táp thẳng vào binh lính nước Tề.

Trong khoảnh khắc, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngừng. Báo

hiệu bầy sói đã chính thức tham gia vào trận chiến.

Tiếng trống trận dần dần yếu lại, thay vào đó là hàng loạt những tiếng

kêu thê lương thảm thiết, lẫn tiếng sói tru vang vọng cả một vòm trời.

Tiếng đàn hòa lẫn tiếng tiêu, bồng bềnh giữa không gian, ẩn chứa trong

đó là sát khí, là sự uy nghiêm tột bậc.

Từ thế bốn phía bao vây, trong khoảnh khắc trở nên hỗn loạn.
“Tiếng đàn, là tiếng đàn.” Ban đầu bị đàn sói hoang tấn công bất ngờ

khiến hoảng sợ, giây phút này đột nhiên có tiếng đàn loáng thoáng lọt vào
tai, Mặc Ngân mừng rỡ hét lên.

“Là tiếng đàn của Vân cô nương, là đàn dã thú của Vân cô nương.” Đáy

mắt ngập một màu đỏ rực của Mặc Ly trong khoảnh khắc lóe ra tia sáng kỳ
dị. Xoay người một cái nhảy lên đứng chắn phía trước Độc Cô Tuyệt. Vừa