Nắm chặt thanh kiếm trong tay, đáy mắt gần như sắp trào ra máu.
Trên sườn núi cao cao, Đinh Phi Tình thấy cảnh này, cắn răng nhìn Vân
Khinh hỏi nhỏ: “Linh Đang, muội không đi cùng hắn sao?”
Vân Khinh chậm rãi lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Muội sao có thể đi cùng
chàng?”
Cô là tội nhân của Đại Tần, khắp thiên hạ tất cả mọi người không ai
không biết chuyện Tần vương tiền nhiệm chết có liên quan đến cô. Cô còn
mặt mũi nào để chừa mặt ra trước liệt tổ liệt tông Đại Tần vương? Huống
chi thời điểm thế này, có cô đi theo thì lòng tướng sĩ Đại Tần sẽ không
phục, lòng quân không ổn định thì sao có thể chống địch cơ chứ, sao cô có
thể đi theo đây?
Huống chi, lúc này cô càng không thể đi được.
Đinh Phi Tình và Mộ Ải liếc nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên sự thấu
hiểu một cách bất đắc dĩ.
Vân Khinh chậm rãi ngẩng đầu nhìn Độc Cô Tuyệt vẫn chôn chân phía
dưới, nhìn thật kỹ người vẫn luôn chiếm giữ lòng cô một lần nữa. Tay tăng
thêm lực, đàn sói hoang vốn chỉ gầm gào mà còn chưa tấn công, đột nhiên
tru lên lần lượt lao tới.
“Đi thôi.” Mặc Ly, Mặc Ngân nhìn thấy Vân Khinh ra tay kiên quyết
như vậy, không khỏi điên cuồng hét lên với Độc Cô Tuyệt.
Năm ngón tay Độc Cô Tuyệt nắm chặt nhuyễn kiếm, móng tay găm sâu
vào da thịt tàn phá lòng bàn tay, vết máu nhè nhẹ chảy lan xuống thanh
kiếm.
“Nếu để ta biết nàng bị thương dù chỉ một chút thôi, ta tuyệt đối sẽ
không bỏ qua cho nàng.” Độc Cô Tuyệt điên cuồng gầm lên, tiếng gầm
vang vọng khắp vùng thảo nguyên tràn ngập máu tươi này, như chấn động
đến tận trời.
“Đi.” Chém ngang một kiếm, Độc Cô Tuyệt xoay người. Thân mình toát
ra vẻ tàn bạo lao đi không quay đầu lại nữa, đi trước làm gương xông thẳng
ra ngoài.
Mặc Tiềm, Mặc Ly, Mặc Ngân thấy vậy, cũng cầm trường kiếm phóng
theo.