Phi Lâm thấy vậy khẽ lắc đầu, thổi lên một tiếng tiêu toàn lực khống chế
đàn sói hoang phía dưới.
Tiếng chân ngựa dồn dập vang lên khắp trời, trận chém giết này còn
chưa kịp xong, phía xa từng đợt tiếng vó ngựa đinh tai nhức óc lại truyền
tới. Phía chân trời một đoàn người dài vô tận trùng điệp như một dãy núi
màu đen đang di chuyển rất nhanh về phía này – Tề Chi Khiêm đến.
Vân Khinh xoay người ngồi lên ngựa, lại nhìn thêm một lần nữa phương
hướng Độc Cô Tuyệt biến mất, cắn răng quay đầu liếc mắt trao đổi với Phi
Lâm, phi ngựa đi xuống. Tiếng đàn trầm bổng vang lên giữa trời, đàn sói
hoang đã chia ra hai nửa, nửa còn lưu lại nơi này lập tức phóng theo Mộ Ải
lao thẳng về phía quân đội Tề Chi Khiêm đang vọt tới đây. Cô tuyệt đối sẽ
không để cho Tề Chi Khiêm đuổi theo Độc Cô Tuyệt.
Mà lúc này Độc Cô Tuyệt vội vàng chạy còn chưa quá xa, đột nhiên
nghe thấy một tiếng hổ gầm từ phía sau truyền đến. Trong nháy mắt chợt
cảm thấy mừng phát điên lên, vội vàng giữ chặt cương ngựa, dừng chân
quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy phía sau Bạch Hổ vương dẫn một đám sói hoang đông đúc
đang vội vàng chạy đến, mà trên lưng nó không có Vân Khinh.
Trong nháy mắt Độc Cô Tuyệt lại cảm thấy trái tim nặng nề trở lại.
“Ngoao……” Một tiếng hổ gầm, Bạch Hổ vương chạy xuyên qua đám
binh lính, chạy thẳng đến bên người Độc Cô Tuyệt, gầm lên với Độc Cô
Tuyệt.
Độc Cô Tuyệt ở cùng với Bạch Hổ cũng đã lâu, hiểu ngay hàm ý của
Bạch Hổ vương, trong lòng cảm thấy không khỏi kinh ngạc, liền quay đầu
nhìn lại phía xa kia.
Muốn Bạch Hổ vương chạy vội tới làm tọa kỵ cho hắn, muốn Bạch Hổ
vương dẫn nhiều sói hoang như vậy đến bảo vệ hắn an toàn trở về. Vân
Khinh à Vân Khinh, tấm chân tình này của nàng ….
Hít một hơi thật sâu, Độc Cô Tuyệt nghiến răng một cái thật mạnh, xoay
người nhảy xuống khỏi lưng ngựa vốn đang ngồi cùng Mặc Tiềm, vọt ngồi
trên lưng Bạch Hổ vương.
“Đi.”