“Nàng nhất định phải cản trở ta?” Trong bốn bề tĩnh lặng, Tề Chi Khiêm
đột nhiên nhìn Vân Khinh khẽ hỏi.
Vân Khinh nhìn Tề Chi Khiêm, không nói gì, nhưng trong đôi mắt kia
hiện rõ vẻ kiên định, gần như đem đáp án của bọn họ nói rất rõ ràng với Tề
Chi Khiêm.
Tề Chi Khiêm thấy vậy khẽ nhắm mắt lại, đưa tay xoa xoa mi tâm.
Trầm mặc, một sự trầm mặc làm cho người ta suy đoán không ra, sự
trầm mặc ngăn cách hai con người, cũng chính là ngăn cách hai kẻ ở hai
đầu chiến tuyến.
Một lúc sau, Tề Chi Khiêm đột nhiên giơ tay lên, Thượng tướng quân
Huyền Tri đứng phía sau y thấy vậy, lập tức giơ tay ra hiệu với đội ngũ phía
sau.
Bất chợt thấy hàng loạt binh lính truyền tin cầm kim la (*) trong tay, lập
tức gõ búa lên chiếc kim la, chỉ nghe thấy tiếng kim loại va chạm nhau
chan chát vọng tới, vang lên khắp một vùng thảo nguyên, truyền ra rất xa.
(*) Kim la:
Nổi trống là tấn công, gõ kim la là báo hiệu lui quân, đây chính là quy
tắc bất thành văn trên chiến trường, Tề Chi Khiêm ra lệnh lui binh.
Vân Khinh thấy vậy ngón tay vẫn ấn chặt trên dây đàn Phượng Ngâm
Tiêu Vĩ, lạnh lùng nhìn Tề Chi Khiêm đứng ở đối diện.
“Vân Khinh, nàng có thể ngăn ta một lúc, nhưng không thể cản ta cả đời
này được!” Tề Chi Khiêm nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Vân Khinh, chậm rãi
nói.
“Có thể chặn ngươi được một lúc là đủ rồi.” Mộ Ải chạy song song bên
cạnh Vân Khinh không đợi Vân Khinh trả lời đã đáp lại Tề Chi Khiêm.
Chỉ cần Độc Cô Tuyệt đi xa, bọn họ còn chặn Tề Chi Khiêm lại để làm
chi. Huống hồ gì, hai đội quân của Tề Chi Khiêm cùng tập hợp lại, ít nhất
cũng có tới tám chín vạn binh mã. Đàn sói hoang của bọn họ cho dù có lợi
hại cũng không nhiều như vậy, chỉ cố chặn Tề Chi Khiêm lại mà thôi, dù có
liều mạng cũng không thể tiêu diệt được đội quân của y, chỉ có thể kéo dài
thời gian.