THÚ PHI - Trang 838

“Phía trước là kẻ nào?”. Thượng Quan Kính bình tĩnh quát lớn, hỏi lại

viên quan kia.

“Vi thần không biết.” Quan truyền lệnh vội lắc đầu.
“Báo, Sở vương đề nghị tam hoàng tử bảo vệ từ phía sau, còn Yến –

Triệu bọc đánh từ hai phía trái phải. Ngụy quốc thay thế vị trí tiên phong
cho nước Sở, đánh thẳng vào cửa ải Uấn Kình của nước Tần.”

“Báo, chỉ là mai phục nhỏ, không gây khó khăn gì cho phía sau, quấn Sở

đã dẹp đường đi lên.”

“Báo……”
Những tiếng cấp báo truyền tin liên tiếp nhau. Bầu không khí vốn đang

yên tĩnh chỉ có tiếng vó ngựa vang lên từng trận, lúc này giống như bị xé
toang ra rồi đột nhiên vang lên những tiếng động thật lớn, chiến tranh đang
nhích dần đến.

“Xem ra Uấn Kình Quan là cửa ải binh lực then chốt.” Đinh Phi Tình

nghe tin cấp báo, khẽ nhíu mày phân tích.

Bên ngoài cửa ải Uấn Kình là một vùng thảo nguyên mênh mông, không

thể dựa vào địa thế. Nếu bị kẻ thù đánh từ bên ngoài vào thì xu hướng
chung là kéo dài trận tuyến, đẩy mạnh tấn công quân địch ở phía trước, để
cho phía sau có nhiều thời gian chuẩn bị hơn. Xem ra người trấn giữ Uấn
Kình Quan này cũng không phải kẻ ngu xuẩn.

Vân Khinh vừa nghe tiếng trống thúc giục chiến đấu, lại nghe tin cấp

báo về chiến trận phía trước, ruột gan nóng bừng như lửa đốt, trong lòng vô
cùng bất an. Cô nhíu chặt chân mày, đột nhiên cúi đầu nhìn Đinh Phi Tình
nhỏ giọng hỏi: “Lương thảo ở đâu?”

Đinh Phi Tình thấy Vân Khinh hỏi vậy, hiểu ngay ra dụng ý của cô.

Năm mươi vạn đại quân, thêm phía sau là mười vạn đại quân của Tề Chi
Khiêm tấn công chinh phạt nước Tần. Nếu như nơi cất giấu lương thảo bị
bại lộ, năm mươi vạn đại quân này chưa cần nước Tần đối phó đã đồng
nghĩa với việc không có phần thắng.

Đại quân chưa điều động nhưng lương thảo phải đến trước, đây là quy

luật của chiến tranh.