THUNG LŨNG CÔ TAN - Trang 110

Lên đến vị trí tổ điểm hỏa, Kha dừng lại, bấm đèn pin, nhìn đồng hồ: còn

năm phút nữa. Anh tắt đèn, hỏi bâng quơ những người ngồi chung quanh:

- Có bạn nào thấy hồi hộp không?

- Quen rồi anh ạ! - Lý đáp.

- Ồ, cái gì rồi cũng quen cả thôi!

Hiền láu táu chen vào:

- Thế anh xa Hà Nội, vào đây đã quen với Trường Sơn chưa?

- Gian khổ thì quen rồi!

- Còn hạnh phúc thì chưa quen hử?

- Hạnh phúc à? Hạnh phúc thì quả là chưa quen.

- Thế thì chưa lĩnh được bằng tốt nghiệp đại học Trường Sơn đâu, ở đây

là nhiều hạnh phúc nhất đấy anh ạ!

- Nhưng tôi lại là người hay gặp những điều không may thì sao?

- Điều gì không may?

- Chẳng hạn như sáng nay mọi người không ai việc gì, còn tôi thì lại bị

sặc khói B.52

- Anh tưởng thế là không may à?

- Chứ sao?

- Không may mà lại được đắp cái chăn đẹp nhất Trường Sơn của chúng

tôi.

Kha phá lên cười:

- Chịu đấy! Thua «ếch xanh» một không rồi đấy!

Và như sực nhớ ra, Kha mở xà-cột lấy cái chăn của Thảo đưa cho Hiền:

- Nhờ «ếch xanh» trả hộ mình cái này.

- Cái gì thế?

- Cái chăn đẹp nhất Trường Sơn của cô đấy!