THUNG LŨNG CÔ TAN - Trang 156

- Anh làm gì mà mẹ giận anh?

- Lại không làm gì à? Rủ con gái mẹ đi chứ còn làm gì nữa.

- Eo ôi, thế thì sợ «nắm»! Anh chả về nữa đâu.

Bỗng giọng Thảo trầm hẳn lại:

- Ừ, mà có lẽ anh cũng chả nên về làm gì.

- Thảo nói gì thế? - Quang sửng sốt hỏi.

- Là em bảo anh không nên về nữa.

- Sao cơ?

- Không sao cả. Mẹ em sẽ rất quý anh. Nhưng em sợ... anh buồn.

- Em nói anh không hiểu.

- Nào em đã nói gì đâu mà anh hiểu được.

- Ở nhà có chuyện gì thế Thảo?

- Không. Ở nhà không có chuyện gì cả.

- Chắc em muốn giấu anh?

- Không, em không muốn giấu anh đâu, nhưng em chỉ sợ...

- Đừng ngại Thảo ạ. Cứ nói. Chuyện gì anh cũng sẵn sàng nghe

- Nhưng trước khi nghe anh phải hứa với em một điều.

-?...

- Anh phải cam đoan giữ thật kín những điều em nói.

- Xưa nay chưa bao giờ anh làm khác thế đối với bạn bè.

- Nhưng anh phải trả lời những câu hỏi của em.

- Em cứ hỏi.

- Anh đừng nói dối nhé!

- Tại sao em cũng hay hoài nghi thế nhỉ?