THƯƠNG HẢI - Trang 1362

- Không thể làm vậy được.

- Sao lại không được? – Lục Đại Hải cười nói – Chẳng phải chỉ là một

con chim thôi sao? Không ngờ khi ta bắt được thì con chim này lại gọi tên
cháu. Trong lòng ta ngạc nhiên rồi bỗng nhớ tới cháu liền cảm thấy chua
xót, liền nói: “Chim ngoan, ngươi gọi tên nó mấy tiếng nữa xem nào.” Con
chim này liền gọi thêm mấy tiếng. Lão tử nghe vậy, khà khà, liền có chút
ngần ngừ, kiếm mấy thứ vớ vẩn ăn xong thì lại mềm lòng không bán nó
nữa. Từ đó mỗi ngày ta đều bảo nó gọi tên cháu, mà con chim quỷ quái này
cũng khôn ngoan, mỗi khi nó đói đều kêu tên cháu khiến lão tử mềm lòng
liền cho nó ăn…

Nói đến đó, ông chợt tỏ vẻ khổ sở, thở dài nói:

- Đáng tiếc là cháu khó khăn lắm mới về được đến nhà thì ở nhà lại

chẳng có gì mà ăn.

Việc này vốn nằm trong dự đoán của Lục Tiệm nên y lập tức cười nói:

- Không sao đâu, để cháu đi bắt cá.

Y thấy không có thuyền đánh cá liền chặt cây to gọt thành một cái bè

gỗ. Lục Đại Hải thấy y vung quyền chặt cây dễ dàng như cắt cỏ thì kinh hãi
đến trợn mắt há miệng, nói không ra lời.

Lục Tiệm làm bè, sửa lưới xong thì lớn tiếng hú dài, tiếng vang tới tận

mây xanh. Không bao lâu, một bóng trắng xuyên mây nhanh chóng lướt
tới, khi bay đến gần thì hiện ra là một con hạc lớn cao bằng người, hai mắt
như gương, bộ dạng oai phong. Lục Đại Hải chưa từng gặp con chim nào
lớn như vậy, ông ta trông thấy con hạc lớn dáng vẻ kiêu ngạo mạnh mẽ thì
khiếp sợ trốn vào một góc không dám ra, chợt nghe Lục Tiệm phát ra một
câu hiệu lệnh: