rầu rĩ rĩ uống trà. Diêu Tình cho rằng gã đang giận cô, cố ý không thèm
xem hoạ tượng, cô nổi đoá trong đầu, nghiến răng mắng thầm: "Ngươi dám
giận ta à! Hừ... chờ đấy... Sẽ cho ngươi biết tay!"
Cốc Chẩn trầm ngâm thật lâu, chợt nhãn châu loé sáng, cười mà rằng:
"Tư Cầm tiên sinh đã đem sáu mươi bốn chữ đó chia ra làm tám nhóm, mỗi
nhóm tám chữ, nhất định có thâm ý! Nếu mình thử đem chúng sắp theo
hàng dọc, có khi thấy được chút huyền cơ gì chăng?". Nói xong, Cốc Chẩn
đem viết tất cả theo thứ tự hàng dọc, thì được:
"Trì dĩ noãn chu hoàn chi đại tang
Cộng tinh hữu bạch điên thượng hạ chi
Hòa dã như hưởng hữu trường xỉ
Nhược tuyết san chất phỉ bác nhi nan
Ủng thụ cách ngâm bính đông chỉ thiên
Hạ giai xuân tích nhật quý lịch táng
Vu qua san chi tự ác châu từ
Bạch ốc kỳ căn chu huyệt sở tại "
Sáu mươi bốn chữ đem xếp theo hàng dọc, tạo thành một khung chữ
vuông vức. Diêu Tình xem qua, bèn hỏi: "Có thấy huyền cơ gì trong đó
đâu?". Cốc Chẩn lắc đầu, đáp: "Người xưa từng để lại một bức 'Toàn Cơ
đồ' (Hoạ đồ vị trí các tinh tú quan sát trên bầu trời qua ống kính viễn vọng),
trong đó câu chữ viết đọc theo chiều ngang hoặc dọc đều mang những ý
nghiã nhất định, Vậy nếu bức 'Toàn Cơ đồ' có thể đọc ngang dọc, thì sáu
mươi bốn chữ này sao mình không thử cách đó? Đọc theo chiều ngang
không thông, sao mình không thử đọc theo chiều dọc?"