Nghĩ rồi lại nghĩ thầm, trong mộng lại gặp người …)
Mạc Ất tiếp lời nói:
- Đó là bài “Bồ tát man” của Đỗ An Thế, nói về nỗi sầu ngày xuân của
một nữ hài nhi, chủ nhân đọc ra thật không thích hợp.
Trầm Chu Hư cười khổ nói:
- Bài thơ đó Thanh Ảnh rất thích, ta thấy cảnh trí này đột nhiên lại nhớ
đến nó.
Nói vừa dứt, bỗng nghe một tiếng lách cách cực lớn, lan can tầng trên
của Ngâm Phong các đã bị phá hủy, một người từ trên rơi xuống, người này
trên không lộn mình một cái, vội vàng chống cây trúc trượng trong tay
xuống, nhưng lại quên mất chỗ đang rơi xuống là mặt hồ, ùm một tiếng cả
người lẫn trượng đều rơi vào trong nước, làm cuộn lên mấy đợt sóng nước
cao ngất.
Chợt nghe trên lầu một người hùng hồn cười lớn nói:
- Doanh lão rùa già, chiêu đó của ngươi gọi là gì vậy? Có phải là khỉ
con lộn nhào, hay là rùa đen giỡn nước?
Người vừa rơi xuống hồ ướt lướt thướt leo lên bờ, trông mười phần lúng
túng, Lục Tiệm nhận ra là “Kim Quy” Doanh Vạn Thành, trong lòng vừa
kinh hãi vừa buồn cười, không ngờ lão hồ ly uy phong bát diện này lại rơi
vào tình cảnh tệ hại đó.
Doanh Vạn Thành mặt đỏ bừng lên, ngẩng đầu nhìn lên lầu gào lên:
- Họ Ngu kia, Đông Đảo chúng ta thanh lý môn hộ, ngươi lại làm chó
cắn càn, quản việc của người khác ư?