TÔI LÀ LƯU NHẢY VỌT - Trang 192

Thanh Diện Thú Dương Chí ngẩn người. Rồi thở dài:
– Được thì có được, nhưng thứ ấy không ở trong tay em.

Đến lượt lão Hình ngạc nhiên. Vội hỏi:
– Thế ở đâu?
Thanh Diện Thú Dương Chí:

– Lúc bỏ chạy, em đã vứt chiếc túi đi. Có thể, một thằng khốn khác đã

nhặt lấy nó rồi.

Lão Hình sửng sốt:
– Ai vậy?

Thanh Diện Thú Dương Chí hỏi lại:
– Trong chiếc USB là cái gì? Quan trọng không?
Lão Hình:

– Thứ trong đó, không quan trọng với anh và chú mày, nhưng quan trọng

với người khác.

Thanh Diện Thú Dương Chí:
– Ai vậy?

Lão Hình bắt đầu bực:
– Anh hỏi chú mày, hay chú mày hỏi anh? Kẻ nhặt chiếc túi là ai?
Thanh Diện Thú Dương Chí lại giả tảng:

– Lúc ấy, trong hẻm tối om, em nhìn không rõ bộ dạng nó.
Lão Hình biết tên Thanh Diện Thú Dương Chí này định giở trò, thở dài:
– Xem ra, anh đã nhầm. Anh coi chú mày là bạn, nhưng chú mày lại

không coi anh là bạn.

Rồi bảo:
– Chịu khó nghĩ đi, nghĩ cho ra người kia đi.
Lại tiếp: