TRÁI TIM TUỔI 19 - Trang 237

Nó đứng trước một núi thức ăn - trái cây, rau củ, bánh mì, bánh ngọt,

bánh sừng bò hạnh nhân, bánh tráng - và cầm lấy chiếc bình phun. Nó phun
vào ổ bánh mì trắng một thứ chất lỏng màu xanh như mực.

- Bố có mua rượu vang đỏ không? - Nó hỏi tôi mà không quay lại.

Tôi cười. Tôi thấy mà không tin nổi điều nó đang làm.

- Con đang làm gì vậy?

Nó cẩn thận phun mực xanh lên một chồng bánh mì tròn.

- Đều là thức ăn hết hạn. - Nó nói, tỉnh bơ như một lời giải thích bình

thường. - Nhưng tụi con không được phép vứt đi. - Nó phun tiếp. Vài cái
bánh sừng bò hạnh nhân đi chầu trời. - Người ta có thể lục ra từ thùng rác.

Tôi lắc đầu kinh tởm.

- Cái gì? Ý con là những người đói khổ? Những người nghèo? Những

người vô gia cư? Những người như vậy hả?

- Bất cứ loại người nào. Những người không trả tiền cho những thứ này.

- Ờ, ờ...

- Con không làm luật. - Nó nhún vai vẻ bất lực.

- Con biết, bố à. Như vậy là phí phạm. Nhưng con làm gì được? Đó là

quy định của công ty mà.

- Con chỉ biết nghe lệnh thôi à?