TRÁI TIM TUỔI 19 - Trang 238

Nó nhìn tôi thở dài. Hai bàn tay đầy mực xanh.

- Sao con không bán chúng với giá rẻ? Cho khách hàng? Hay nhân viên?

Hay chỉ cần cho đi?

- Cho ai hả bố?

- Bố không biết. Những kẻ nghèo khó đang thiếu ăn. Những người nghèo

sắp chết đói ở Crouch End, ngay phía Bắc London này.

- Quá phức tạp. - Nó tiếp tục phun mực xanh lên bánh nướng sô-cô-la. -

Và như vậy có thể phạm luật an toàn thực phẩm và sức khỏe. Rồi còn bị
phạt.

- Không phức tạp lắm đâu.

Tôi nhặt một chiếc bánh mì tròn mà thằng bé bỏ sót và cắn một miếng.

Vẫn ngon mà.

- Nếu con không thể bán những thức ăn này thì hãy nghĩ cách lấy chúng

cho những người nghèo đói. Ý bố vậy đó Rufus. Chứ làm thế này thật điên
rồ.

Thằng bé mệt mỏi quệt tay ngang trán.

- Con chỉ làm công việc của mình thôi, bố à. Con có thể làm gì khác

được đây?

- Thì đừng làm. - Tôi nói.

- Con không thể. Con quá bận bịu với việc kiếm sống rồi.