TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 217

Tri

ết-lý Đại-Đồng

217

“ Trung-

nguơn là nguơn Tấn-hóa; ấy là nguơn

Tranh-

đấu tức là nguơn tự diệt (Cycle de progrès ou cycle

de lutte et destruction).
“H

ạ-nguơn là nguơn Bảo-tồn; ấy là nguơn Tái-tạo,

t

ức là nguơn qui cổ

(Cycle de conversation ou cycle de reproduction et
renovation)”.
Ngày nay:
Tâm-tr

ạng của người đứng trước “ngã ba đường” là

tâm-tr

ạng của con người chưa định hướng; chưa định-

hướng là còn chơi-vơi, chưa biết phải đi về đâu: hoặc theo

hướng đời, hoặc theo hướng đạo, hoặc nửa đời nửa đạo ?

Chính cái điều không tự quyết ấy mà có khi cả đời chưa
tìm ra

đáp số.

Riêng người đạo-giáo thì Đấng Giáo-chủ đã có dặn

:“đứng ngã ba chờ Thầy”; câu này đã kh ẳng-định cho một

người Tín-hữu trung-kiên phải thấy rằng đây là một điều
thi

ết-yếu. Bởi đường đời muôn nẻo, nhưng chỗ đến có một

mà thôi; Chí-

Tôn đã từng dặn rằng: Bất thiên tả, bất thiên

h

ữu, bất bạo động; đó tức là phải đi vào Chánh-đạo.

Hình

ảnh Thiên-Nhãn Thầy chung quanh Đền

Thánh còn

đó,“Con Mắt Trời” đặt giữa tam-giác đều, nếu