TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 218

Tri

ết-lý Đại-Đồng

218

ta kéo đường thẳng từ mỗi góc xuống cạnh đối diện, ba

đường phân-giác, (cũng là trung tuyến, trung đoạn) này sẽ
g

ặp nhau ở một điểm giữa, điểm này là Tâm 0 của tam

giác-

đều, cũng là tâm của vòng tròn ngoại-tiếp của tam

giác n

ữa. Như vậy “cái tâm” ấy là con đường chánh-đạo

v

ậy, nghĩa là Thầy bảo rằng: Phải TRUNG với Đạo, HIẾU

vơí Chí-Tôn và Phật-Mẫu.
Cái ch

ữ TRUNG HIẾU này, dầu cho ai ai c

ũng

không th

ể quên được. Nhà thơ Nguyễn-Công-Trứ, có câu

này:
“Có Trung, Hi

ếu nên đứng trong trời đất,

“Không công-danh thà nát v

ới cỏ cây”

Mà Th

ầy đã dặn điều gì? Đây, Thầy dạy:

… “Dân-t

ộc các con duy biết làm tớ chớ chưa biết

làm ch

ủ, Thầy vì thấy lẽ công-bình Thiêng-liêng ấy mới

giáng tr

ần lập Đạo tại Nam-phương, tức là thay mặt Càn

khôn Th

ế-giái mà qui Chánh-truyền nhơn-loại. Trong mối

Đạo Thầy đã lập thì hằng nói tiên-tri rằng: Ngày kia có
m

ột nước đương trong vòng nô -lệ vì TA mà làm chủ nhơn

lo

ại, các con hiểu à ?”

T

ại sao Chí-Tôn để cho dân-tộc này phải chịu

trăm cay ngàn đắng như vậy?

H

àng ngàn năm nô-lệ Tàu, vừa mãn lại chịu nô-lệ

Tây hàng trăm năm ? Ấy là Chí-Tôn đã dạy cho dân-tộc
này m

ột “bài học khổ”. Có đau-khổ mới có lòng nhân-ái,

có đau-khổ mới biết thương người cùng khổ, khổ mà vẫn
ch

ịu được, không làm mất điểm đạo-đức trong tâm hồn; có

v

ậy mới đủ năng-lực và uy-tín để được Đấng Thượng-Đế

đến giao cho một nền Chơn-Đạo hầu phổ biến khắp hoàn
c

ầu, để dân Việt-Nam này sẽ làm “đầy tớ” cho Đức Chí