TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 224

Tri

ết-lý Đại-Đồng

224

đời bắt chước. Vì cớ nên Công-giáo làm chủ tinh-thần
m

ột phần lớn nhơn-loại là đáng lắm vậy”

Xem th

ế đủ biết các vì Giáo-chủ chỉ có một tinh-

th

ần duy nhất là vì thương-yêu nhân-loại mà lập Đạo cứu

đời với một tôn-chỉ duy nhất; Công-bình, Bác-ái. Thế, tại
sao Tôn-giáo h

ận thù chia rẻ ? Sở dĩ có sự kiện ấy vì

người sau truyền-bá sai lạc chơn-truyền“Nhơn hư Đạo bất

hư” là vậy.

4-Tam giáo th

ất chơn-truyền tại đâu ?

- Thích-giáo (

Đạo Thiền) bày dị-đoan từ đời Thần

Tú, làm mê-ho

ặc chúng-sanh. Vậy cũng Ph ổ-độ, cũng

gi

ựt-giành mà chỉ đem con người vào đường u-ám lạc-

l

ầm. Kinh sám truyền lại mà không khảo-cứu, kiếm tầm

cho ra chơn-lý, chẳng định trí tham thiền, không gom thần
mà nh

ập định.

- Nho-giáo

sau đời Mạnh-Tử càng ngày càng lạc

l

ầm, đường thiên-lý chẳng cần, chỗ thâm nhiệm chẳng rõ,

ch

ỉ học đặng khoe tài hay giỏi, dục lợi cầu danh, tổn nhơn

ích-k

ỷ; chớ không chịu học đặng sửa mình, tầm hiểu cho

t

ột cùng cái lý cao siêu huyền-bí, cái cơ nguồn cội muôn

loài.
“H

ọc là cốt để mở-mang tinh-thần trí-hóa, đặng

trau-gi

ồi cho đặng tận thiện, tận mỹ, cái cơ hữu-hình, chớ

h

ọc mà để cầu vinh hay là mong-mỏi đến quyền cao chức

c

ả, ấy là người tiểu- nhơn hạ trí, không biết cầu lấy cái cao

siêu quí tr

ọng, nhứt là Thiên-chức mà Trời đã n ấy giao

cho.

“Người quân-tử bao giờ cũng cần phải trau-giồi

tánh cách cho hoàn-

toàn, đào-luyện tinh-thần cho thuần-

khi

ết để lo cho tròn cái thiên-chức ấy. Và con người, hễ

thiên-ch

ức đã hoàn -toàn thì nhơn-tước nào lại khó chi ?

Nhưng người đời lại hay có tánh ham ngọn mà bỏ gốc, nên