TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 246

Tri

ết-lý Đại-Đồng

246

“Mu

ốn đến Thầy thì phải cầu-nguyện, Thầy không

bao gi

ờ không cảm-ứng với những lời cầu-nguyện chơn-

thành”.
Hi

ểu thế nào cũng đư ợc. Người duy-vật thú nhận

trong th

ế-giới còn có những cái chưa nhận-thức được, còn

nguyên-nhân c

ủa sự chưa nhận-thức thế nào chẳng được:

-Duy v

ật bảo: Chưa tiến bộ, cần học-hỏi, cần lao-

động để có thêm kiến thức.
-Tôn-giáo b

ảo: Vì Đ ức Chí-Tôn chưa cho phép.

Hai hướng nhìn đều có lý, trách mình đ ể tiến bộ cũng tốt,
van-c

ầu để tiến-bộ cũng chẳng hại gì. Bởi trong ý-nghĩa

van-c

ầu đã có ý ước muốn mãnh-liệt, có tinh-thần dục tấn

là được, đừng chủ bại đầu hàng là tốt. Vì đây là nh ững

trường-hợp ngoài tầm tay. Dù người Tôn-giáo thuần-thành

đến đâu cũng chưa quì xu ống van-cầu cho thóc lúa chạy
vào nhà.
Không có lý-do bu

ộc con người đấu-tranh bằng

hình-thái chém gi

ết. Kẻ tín-ngưỡng, người không tín-

ng

ưỡng bàn nhau gì về Thượng-Đế? Kết quả sẽ có một

m

ất tự-do vì thua lý:

T

ất cả phải vì hạnh-phúc của con người. Đừng lầm-

l

ẫn, vì người mà làm cho người càng khổ.

Phân-

tách địa-vị duy tâm duy vật:

Duy tâm, duy v

ật xô-xát vì cả hai cùng khai-thác

m

ột vấn đề, hai người cùng cuốc một lúc xuống một chỗ

s

ẽ chạm nhau, mỗi người đào lỗ riêng hay chia nhau kẻ lên

người xuống, nhịp-nhàng như giã gạo chày đôi.
Th

ế-giới vẫn là một, nhưng vật-chất có phần cao

ph

ần thấp, có phần nhận-thức được, có phần chưa nhận-

th

ức được. Vậy duy tâm là dùng tâm-linh nhận thức. Còn

duy v

ật là dùng trí óc nhận thức hay nói cách khác: Duy

v

ật khảo-sát thế-giới phần nhận-thức được tức phần hữu