TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 247

Tri

ết-lý Đại-Đồng

247

th

ể. Duy-tâm khảo-sát thế-giới phần chưa nhận-thức được,

thu

ộc phần vô thể không thể thấy bằng mắt thường.

Ph

ần chưa nhận-thức được họ tự-ý vẽ-vời sao cho

thêm đẹp; thêm lý thú h

ăng say mà v

ì thi

ếu tinh-thần

khoa-h

ọc, không có căn-cơ nên bị cho là mê-tín dị-đoan”.

Bài thơ không giống bài văn, bài văn lại không

gi

ống Hiến-pháp và Hiến-pháp lại càng không giống án

l

ịnh. Án lịnh càng cụ-thể nhưng không ai thích nghe. Bài

thơ càng mông-lung nhưng nhiều người càng thích đọc.
Xin tr

ả lại vị trí cho duy tâm, khu vườn thần-minh

t

ức Đạo-đức hay Tôn-giáo và duy-vật cho khoa-học tự-

nhiên và xã-h

ội. Tùy khả-năng tâm-lý mà dục tấn; người

ngh

ệ-sĩ làm vui tai anh công-nhân trong xưởng để thêm

năng-suất lao-động.
Phe duy tâm ph

ải có đủ căn-cớ an-ủi phe duy-vật

nhi

ều chán-chường bất mãn trư ớc những thí-nghiệm dở-

dang và nh

ững con số thiếu linh-hồn.

Tóm l

ại: Triết-lý là một cái gì phức-tạp đa diện tùy

trình-

độ nhận-thức, tùy đối-tượng, tùy sự kết cấu xã-hội,

s

ự biến-dịch của vũ-trụ, vì vậy không có một quan-niệm

nào c

ố-định, không có một chủ-nghĩa, chủ-thuyết nào

được “đổ nền”.
M

ỗi lấn thay đổi phương-tiện sản-xuất là thay đổi

ch

ế-độ, mỗi lần một phát-minh khoa-học xuất hiện, tất cả

nh

ững lý-thuyết đối nghịch bị đổ vỡ, nhưng mỗi lần một

Tôn-

giáo ra đời là một nguơn-đại được khai thông.

Vì v

ậy không có một “duy” nào toàn bích bao trùm

được toàn thể, cũng không có “duy” nào là không ơn ích

cho tư-tưởng tiến-bộ của con người; mỗi khuynh-hướng,
m

ỗi lý-tưởng là một bông hoa trong Bá-huê-viên, vườn

hoa xinh tuy

ệt để thay thế cho Vườn Ngạn-Uyển, mọi

người ưa nhìn ngắm là nhờ trăm hoa đua nở.