TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 249

Tri

ết-lý Đại-Đồng

249

THÁNH-

ĐỨC trong nguơn Thánh-Đức vậy. Con người

đó là con người tiến-bộ không còn mê-tín dị-đoan, vượt xa
nh

ững tâm-trạng sơ-đẳng của con người nguyên-thủy là

bái v

ật, giết người tế Thần-linh, buôn bán người nô-lệ,

đấu-tranh chém giết lẫn nhau.
B

ởi…Tư-tưởng chơi-vơi lạc-lỏng, con người trong

xã-h

ội Đại-Đồng, không có người Tân-Dân nào mà không

bi

ết tu-thân, muốn tu được thân, họ phải đi từ cách-vật, trí-

tri và ph

ải có ý thành, tâm chính mới có thể tu được thân

mà làm người dân mới trong xã-hội Đại-Đồng.
Con

người luôn ngơ-ngáo trước vũ -trụ vì thế-giới

bao la, mà con người thì bé nhỏ, trí khôn bị giới hạn;

nhưng tư-tưởng hướng thượng, dục tấn khiến con người
ph

ải ngơ-ngáo trước những điều chưa nhận-thức được:

1-

Điạ hạt triết-lý

“M

ột thi-sĩ xứ Perse gọi triết-lý là bản-thảo lúc đem

in đã bay mất hai trang: đầu và cuối. Triết-lý thường gồm
ba lo

ại vấn đề sau:

- Nhân-sinh hà t

ại? Tại sao tôi sinh ra ở trên đời? Vì

nguyên-nhân nào?
- T

ại thế hà như ? Và sinh ra để làm gì ? Tức triết-

lý nhân-sinh,
- H

ậu thế như hà? Sau này sẽ ra sao? Tức là vấn đề

c

ứu cánh của con người.

Trong ba lo

ại đó thì vấn đề nguyên-uỷ vạn-vật cũng

như về loài người và cứu cánh cuối-cùng của con

người…thuộc trang đầu và cuối đã mất, nghĩa là không thể
tìm ra câu tr

ả lời thỏa-mãn cho trí khôn.

Trang-T

ử cho là vấn-đề khởi đầu cũng như chung

cu

ộc không thể biết (chung thủy bất khả tri). Đó cũng là ý-

ngh

ĩa của câu: “Triết-lý khởi tự chỗ ngoại lý để rồi tận

cùng

ở chỗ ngoại lý”. Nghĩa là tri ết-lý tuyên-bố không