TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 251

Tri

ết-lý Đại-Đồng

251

“Đó là đại loại tình trạng chung. Nhưng như thế thì

vòng t

ư-tưởng chúng ta vừa thực hiện xuyên qua nhiều nơi

không đem lại cho chúng ta giải-đáp nào rõ-rệt. Tuy nhiên
không vô ích, vì nó cho ta nhi

ều kinh-nghiệm để thấy chữ

“t

ại” trong câu “ thiên-lý tại nhân tâm”

天 理 在 人 心 có

th

ể dùng làm thứ ngoặc đơn để ta xếp vào đó tất cả những

v

ấn-đề vượt quá tầm hiểu biết của chúng ta. Như vấn-đề

v

ận-mệnh cứu-cánh con người, vấn-đề đời sau, vấn-đề

Thượng-Đế. Nếu ai bảo Nho-giáo chủ-trương vô Thần, vô
ngôi-v

ị là dán nhầm nhãn-hiệu. Đây chỉ là thử giải bày

m

ột số lý-lẽ về sự hiệu-nghiệm chứ không về sự phải hay

trái. Còn ch

ủ-trương Nho-giáo là “Thiên-lý tại nhân

tâm”

天理在人心, nghĩa là đ ặt vào ngoặc và chỉ cố-gắng

th

ực-nghiệm “Thần chi cách tư, bất khả đạt tư” Thần-

minh ch

ỉ có cách cảm-thông chứ không thể đo lường”.

Và “t

ấu cách vô ngôn thì mị hữu tranh” (Hết lòng

th

ờ kính mà không dám nói thì không có tranh tụng) Đó là

hai câu kinh Thi trưng lại trong sách Trung-dung đều
ch

ứng-tỏ việc đặt vào ngoặc đơn những vấn-đề siêu-việt

để dồn sức vào “Viêt tận kỳ tính dĩ chí ư mệnh”.
“Thái-

độ đó có thể hiểu như sau: Con người hiện

t

ại cũng ví được với đám người mù đang lần mò về một

cái thành-ph

ố lý-tưởng, trong đó ta sẽ khỏi mù loà và sống

mãi mãi trong tiêu dao phúc l

ạc. Những người mù đang

ti

ến vào thành có hạng bỏ ra bàn cải về thành-đô hình sắc

ra sao, ki

ến-trúc thế nào, bàn cải đến quên cả đi lên .

Đó là những người bị ví với “lũ mù xem voi”,

n

gười thì bảo: voi như cái cột, cái quạt, người thì bảo voi

như cái chổi, con đĩa . Tất cả đều nói về một truyện mà
mình không nhìn bao quát

đư ợc, nên đáng kêu là nói mò.

Còn m

ột nhóm khác cứ chịu khó đi lên theo một hướng