TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 250

Tri

ết-lý Đại-Đồng

250

dám động đến. Ai muốn hiểu thì đi tìm nơi khác, Thí dụ:
Tôn-giáo.
“Nh

ững Tôn-giáo nguyên-chất thì dùng mặc khải,

ch

ẳng hạn Tam giáo Sémite, Ju-dêu, Ki-Tô, Islam theo đó

thì nguyên-th

ủy và cứu-cánh con người là Thiên-Chúa; tất

c

ả mọi việc trên đời đều được giải-nghĩa bằng Thánh-ý

m

ầu-nhiệm của Chúa.

“Nh

ững Tôn-giáo triết-lý tức là triết-lý biến thái ra

Tôn-

giáo như Tam-giáo Đông-phương hay khoa triết-lý

truy

ền-thống nói chung, thì thư ờng do Môn-đệ về sau tìm

cách gi

ải-nghĩa, nên những lời đó không đủ giá-trị và

nhi

ều người cho là “vẽ quỉ”. Có nói rõ-ràng minh-bạch về

ki

ếp sau thì cũng ch ẳng qua là thứ rõ-ràng của tiểu-thuyết

ch

ứ chẳng thể nào kiểm-chứng. Vì thế bàn tới là tỏ ra

chưa hiểu được vấn đề. Bởi vậy chính các Tổ-sư thường
không ch

ịu bàn tới:

“Ph

ật-Tổ gãy ra ngoài, không cho bàn đ ến số kiếp

v

ề sau đặng giốc toàn sinh-lực vào việc tu-luyện.

“Kh

ổng cũng thế, rất ít bàn tới những vấn-đề vũ-

tr

ụ nguyên-thủy.

“T

ử hãn ngôn lợi dữ mệnh dữ nhân” Triết-học cổ-

điển có câu (Về nguồn gốc con người và vạn-vật, không
nên bàn lu

ận).

Vì r

ằng chuyên-môn tìm hiểu nguồn gốc vạn-vật

d

ần dần sẽ trở thành thu hẹp lại.

Cách ngôn tri

ết, Trung-thành với nguyên tắc

“khuy

ết nghi” (không biết rõ thì nên để nghi ngờ).

Nho-

giáo thường chỉ bàn có những trang giữa còn

l

ại: Nghĩa là các v ấn đề cương-thường Đạo-lý trong cõi

nhân-sinh x

ử thế hiện-hình ngay ra trư ớc mặt thanh-thiên

b

ạch-nhựt, ai cũng có th ể thấy và thể nghiệm, ngoài ra

không dám nói gì.