TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 260

Tri

ết-lý Đại-Đồng

260

s

ức-khỏe, hạnh-phúc, sự bình-an, sự quên mình, sự thành-

công.

“Người nào đã biết thương-yêu đồng-loại thì không

ngh

ĩ rằng đó là sự cho ra, mà cho là được, do tác-động của

lu

ật nhơn-quả, mà cũng là lu ật biện-chứng-pháp,“ Gieo

gi

ống nào gặt giống ấy”.

“Khi chúng ta đem cho mà không có hậu ý thâu

nh

ận hay thụ hưởng. Chúng ta vận -chuyển cái định-luật

b

ất-di bất-dịch này, là cho bao nhiêu thì được bấy nhiê u;

người nào biết ban rải tình-thương là biết mở cửa kho vô-
t

ận của Thượng-Đế.

“Nh

ững ai đã có dạ chơn -thành sống theo luật

thương-yêu này là những nhân -chứng vững-chắc và rõ-rệt
cho m

ọi người thấy, là khi đã cho hết những gì họ đã có,

r

ồi bỗng-nhiên bằng cách này hay cách khác do tác-động

c

ủa luật nhơn-quả họ lại có cái khác để cho nữa chớ không

bao gi

ờ hết !.

“Chúng ta người Tôn-giáo tín-ngưỡng thuần-túy đã

đặt trọn đức-tin nơi Đức Chí -Tôn và Các Đấng thiêng -
liêng và hi

ểu biết rõ luật Nhơn -quả thì còn ngần -ngại gì

mà không lo thi

ệt-hành cơ Cứu-khổ cho ra thiệt tướng, tức

là th

ực-thi Nhơn-Nghĩa, Đạo-đức và Từ-thiện để lập-vị

thiêng-liêng mình, nêu cao quan-ni

ệm vô-sản tinh-thần,

coi s

ự-nghiệp và kiếp sống thế-gian là giả tạm, không còn

ôm-

ấp riêng tư, ích-kỷ cho mình để rồi cùng nhau lo thiệt-

hành đúng mức chơn -truyền luật-pháp của Đạo là Hoà -
hi

ệp, Thương-yêu và Cứu-khổ.

“Ngoài ra b

ất cứ người nào dầu cho duy tâm hay

duy v

ật, có tín-ngưỡng hay không tín-ngưỡng mỗi khi làm

đặng một việc nghĩa hay một việc thiện, thì tự-nhiên trong
lòng

đặng vui-vẻ khoan-khoái, thơ-thới, đó là phần thưởng